Chủ Nhật, 2 tháng 3, 2008

Một Nữ Công Nhân Ở Jordan Phải Nhập Viện Trở Lại




Hình: Công nhân bị đánh bất tỉnh được chị em chăm sóc.



Một công nhân Việt tại hãng W&D Apparel Jordan Corp., ở ngoại ô Thủ Đô Amman của Jordan, vừa phải nhập viện trở lại vì bị giật và tứ chi bị co rút.

Chị Đoàn Thị Ngọc, quê ở Quảng Ninh, thuộc nhóm 5 nữ công nhân được đưa đi bệnh viện chữa trị chiều hôm nay, do sự can thiệp của cơ quan quốc tế IOM và Bộ Lao Động Jordan. Cả 5 chị đều trở lại công ty sau vài tiếng đồng hồ.

Tuy nhiên, khoảng 8 giờ tối chị Ngọc tự dưng ngã lăn ra, chân tay bị co rút và người thì bị giật liên tục. Được báo tin này, Uỷ Ban Cứu Người Vượt Biển liên lạc ngay với cơ quan IOM để yêu cầu đưa chị Ngọc trở lại bệnh xá gấp rút.

Khi xe của bệnh xá đến, ông chủ hang W&D Apparel, một người Đài Loan, rất giận giữ nhưng không dám cản chặn. Chị Ngọc đã được chở đi cấp cứu; cùng đi là hai nữ công nhân nhằm chăm sóc và trấn an chị.

Sau đó ông chủ công ty đã vào khu sinh sống của các công nhân để hăm he, nhưng các công nhân, nay tự tin hơn vì đã có sự hỗ trợ của cơ quan quốc tế và Bộ Lao Động Jordan, đã không ngần ngại biểu lộ sự phẫn nộ.

Thấy không hù doạ được các công nhân mà trước đây rất hãi sợ, ông ta bèn quay ra chửi rủa và hăm doạ một nhân viên bảo vệ vì đã không ngăn cản được phái đoàn của IOM và Bộ Lao Động gặp gỡ các công nhân.


Trong khi đó chị Trần Thị Ánh đã có một vài dấu hiệu khả quan; chị đã tỉnh táo được lâu hơn. Trước đây chị bị mê sảng suốt và không đủ sức để đi lại, kể cả ra ngoài bài tiết. Các chị em bạn đã xúm nhau lại săn sóc chị và số công nhân bị th ương tích nặng sau vụ đánh đập đúng một tuần trước.

Theo TS Nguyễn Đình Thắng, Giám Đốc Điều Hành UBCNVB, các công nhân đều muốn hồi hương thật sớm. UBCNVB đang phối hợp với IOM và Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ để giúp các công nhân thực hiện ao ước này.

Tuy nhiên Ông hy vọng một số công nhân sẽ trở lại Jordan để làm nhân chứng cho vụ truy tố chủ nhân về tội buôn người mà UBCNVB đang thúc đẩy.

“Chúng tôi hy vọng chính quyền Việt Nam cũng sẽ điều tra và truy tố hai công ty xuất khẩu lao động can dự vào việc đưa hơn 200 công nhân sang Jordan làm việc cho hãng W&D. Họ không thể chối là không biết gì vì họ đã từng cử đại diện sang đây và đã nhận nhiều báo cáo và lời cầu cứu từ các công nhân”, Ông nói.

(nguồn: machsong.com)

Thứ Bảy, 1 tháng 3, 2008

Mát xa của người khiếm thị


user posted image


Đưa đoàn người Băng La Đét về khách sạn họ nghỉ, tôi và anh bạn hướng dẫn rủ nhau đi tẩm quất. Đắn đo một lúc chúng tôi tìm đến cơ sở xoa bóp, bấm huyệt của hội người khiếm thị. Nằm trong một con ngõ của phố Khâm Thiên cơ sở có tên là Minh Trường Xuân. Hình như tên của ba người sáng lập. Lâu lắm không đến, hình như đã hai năm. Nhưng nghe giọng của tôi nữ nhân viên tẩm quất khiếm thị Hường đã nói rằng quen, nhưng cô chưa nhớ ra. Khi tôi nhắc kỷ niệm một vài lần đến từ năm 2005 theo lời giới thiệu của anh Trường, chị Minh. Hường nhớ ra và kể lại vanh vách những lần tôi đến. Trí nhớ của Hường thật tuyệt vời, có những chi tiết mà cô nhắc tôi mới nhớ ra. Phải chăng ngoài cảm giác của đôi tai rất tốt, những người khiếm thị như cô còn có một trí nhớ hơn người bình thường. Hường làm ở đây đã 4 năm, những chàng trai cô gái khiếm thị cùng làm với cố cách đây 2 năm đã một người một hướng. Có cô đi lấy chồng, anh đi làm cơ sở khác. Duy nhất Hường còn trụ lại. Người ta cứ đến rồi đi, buồn lắm anh ạ. Cô đứng tần ngần khi nói đến một cô bạn làm cùng vừa đi lấy chồng năm ngoái. Đó là cái Lý, anh nhớ không. Tôi nhớ cái Lý trắng trẻo xinh xắn, Lý sinh năm 1982 nói luôn mồm. Rất hồn nhiên vui tính, đó là cô gái mù hay cười nói và nghịch ngợm nhất trong những nhân viên ở đây




user posted image




Cậu Tú đứng bên cạnh Hường bò người nằm trên bàn cười bảo

- Lý là người yêu em đấy

Hường quát

- Thằng ôn con này, mày kém nó đến 5 tuổi mà yêu à

Tú cười khúc khích, thì ra cậu trêu chị Hường. Tú vừa tẩm quất cho một phụ nữ chừng 28 tuổi đeo kính trắng có vẻ giàu có. Thấy Tú có vẻ thích đùa tôi trêu


- Anh bảo, lần sau có chị nào đến. Mày gọi anh đến làm hộ cho. Mày bảo anh là nhân viên mới. Làm cho chị ấy xong anh cho mày gấp đôi tiền.

Cậu chàng này thật vui tính, hầu như những người khiếm thị ở đây đều vui tính, thích bông đùa, họ rất hồn nhiên. Tú nghe tôi bảo vậy xổ ra một tràng

- được thôi, bao giờ có em goi, có cả em gái 20 tuổi nữa nhé. Anh tưởng em làm cho họ thích lắm à. Khổ bỏ xừ đi được ( đến đây cậu cười rất tinh quái) nhiều khi như cực hình. Khó nói lắm.


Hường nghe tiếng cười tinh nghịch ngụ ý của Tú mới chợt nhớ ra điều gì cô chỉ tay về phía Tú


- A cái thằng này, bây giờ mới nhớ. Có một bà hơn bốn muơi tuổi lần nào đến cũng gọi điện trước đòi nó làm. Có lần không gặp nó, bảo người khác thay bà ấy nhất định không chịu. Hôm nào phải rình xem mày làm gì người ta


Tôi không nhịn được cười với câu chuyện chị em nhà cô ta, tôi phì cười thành tiếng khi hỏi Hường là cô tự rình được hay thuê tôi rình hộ. Tú lại chen vào

- Nói đến chuyện nhìn, hôm nọ có ông khách đứng làm gì em không biết, em đang đứng ở đây ông ấy hỏi là mày nhìn gì tao ghê thế. Em cũng chẳng nhìn được cười như anh bây giờ. Em bảo cháu có nhìn được gì đâu.
Tất cả đều rộ lên tiếng cười khi nghe xong câu chuyện khôi hài của Tú. Hường mời chúng tôi lên phòng làm. Phòng tẩm quất kê 6 chiếc giường, có máy lạnh và quạt. Mát xa ở đây không phải mỗi người một phòng với tiếp viên nữ như ở nơi khác. Khách nằm dài thành dãy cho nhân viên xoa bóp. Một ông khách trung niên gáy khò khò mặc kệ cậu nhân viên muốn xoa bóp gì thì xoa. Một bài tẩm quất bài bàn kéo dài đúng 1h. Cô nhân viên Trang người Huế làm cho tôi, Trang mới 20 tuổi. Cô làm ở đây được 2 tháng khi ra trường. Qua lời kể kể thì không phải người khiếm thị nào cũng làm việc được ở đây. Hàng năm người ta chọn trong số những người mù ở địa phương một số người, sau đó cho họ đi học nghề trên Hà Nội. Học xong sẽ được về nơi làm việc ổn định.




user posted image



Nhà Trang ở huyện Hương Trà, cô là chị lớn , còn 2 đứa em trai nữa. Một năm cô về nhà một lần. Tự cô đi ra xe ô tô về nhà. Tôi nằm để cô bóp hai cẳng chân nhức mỏi vì chuyến tháp tùng khách du lịch. Hình dung một cô gái mù qua mấy lần chuyển xe trên quãng đường 700klm về nhà. Lại còn tay xách, nách mang quà cáp Hà Nội trong một chiều giá rét của ngày tháng Chạp. Tôi hỏi cô có biết ca khúc Nam Ai không ? Trang gật đầu, cô bảo điệu Nam Ai khó hát và buồn lắm, hát lên rất nhớ nhà. Tôi thuyết phục mãi cô mới vừa bóp chân cho tôi vừa hát. Lúc đầu cô hát nhỏ ,dần dần cô nhập hồn vào bài hát. Giọng cô mảnh như sợi tơ, da diết. Những người khách và nhân viên trong phòng im lặng. Họ cố không gây tiếng động để ảnh hưởng tới lới hát mong manh như sợi tơ của Trang. Điệu Nam Ai vốn dĩ đã buồn, nhưng ở đây hôm nay. Một người con gái mù xa quê hương cất lên điệu hát quê nhà, trong lúc gồng cánh tay con gái yếu mềm bóp chân cho kẻ khác điệu hát trở nên não nùng, ai oán. Có thể tôi là kẻ vốn hay ngẩn ngơ trước những điều nhìn thấy, khiến tấm trạng trở nên đa cảm mới nghĩ vậy. Chứ mọi người quanh tôi và những người khiếm thị kia họ vô tư lắm. Họ có công việc để kiếm tiền, không phải trông mong vào lòng thương hại, bố thí như có lần Hường đã thổ lộ. Họ đã cảm thấy mình sống có ích, nuôi được bản thân và giúp đỡ được gia dình dù chút ít.


Một suất tẩm quất là 30 nghìn đồng. Khách đến đây ít người có thói quen boa tiền như những nơi có phòng riêng và những cô gái lành lặn lắm thủ thuật khiến khách mê mẩn. Giá ở nơi kia là 100 nghìn, tiền boa ít nhất là 50 nghìn. Những cô gái có đôi mắt ướt biết cách đầy lòng đen đầy ngụ ý để khách hào hiệp móc hầu bao boa có bao giờ biết mình hạn phúc lắm so với đồng nghiệp ở đây không. Chúng tôi ra về còn thấy Huờng đứng tần ngần . Chắc cô cảm động vì chúng tôi đã nhẹ nhàng để lại cho các cô tiền bo. Hay những lần đến bao giờ chúng tôi cũng trò chuyện với các cô , các cậu như những người bạn thân. Không có khoảng cách. Đối với những người như họ, sự thân thiện ây còn quý hơn những đồng tiền boa.




Thứ Sáu, 29 tháng 2, 2008

Nhất Định Thắng - Trần Dần




Tôi không nghĩ rằng có ngày Nhất Định Thắng của ông được xuất bản một cách công khai,chính quy. Cho dù Trần Dần đã mất từ lâu, nhưng riêng cái tên của ông đọc lên người ta liên tưởng đến sự kiện gì đó. Quả đúng vậy, Trần Dần gắn với sự kiện mà cường quyền đàn áp văn hóa, thi hành những thủ đoạn mất nhân tính với giới cầm bút. Nhất Định Thắng lời thơ giản dị, trong veo ngay cả nỗi buồn. Câu thơ mộc mạc như lòng người dân trong thời kỳ u tối của đất nước, thơ Trần Dần không hào hùng, tráng lệ, hay hoa mỹ như thi hào Tố Hữu. Ngay từ câu mở đầu vào bài thơ Nhất Định Thắng, Trần Dần đã khẳng định toàn bộ bài thơ của ông là của những người dân

Tôi ở phố Sinh Từ..

Thật đơn giản và chân chất,không oai hùng như Tố Hữu, không lãng mạng như Lưu Trọng Lư. Tiếng nói của người dân đen vốn như đúng gì họ có, ngôn ngữ bình dị không mượn thi ca để hào nhoáng hay cách hóa vấn đề.

Tôi đem thân làm ụ cản đường đi
- dừng lại, đi đâu,làm gì?

Khi nhìn hàng đoàn người lũ lượt vào Nam theo Chúa, Trần Dần như cuồng lên vì xót xa. Nhưng tính nhân văn của thơ ông,cũng chính là cái ước muốn tự do. Tôn trọng quyết định của mỗi con người tìm lẽ sống cho mình.Ông không trách cứ hay thù ghét những người đã rời bỏ quê hương miền Bắc. Chốn tránh chủ nghĩa độc ác để tìm cuộc sống tự do. Không a dua theo luận điệu của những kẻ bồi bút vùi dập hay quy kết lý do ra đi của người vào Nam. Trần Dần chỉ can ngăn họ với tình yêu thương quê hương. Thậm chí ông dãi bày cho tâm tư của họ

Đất níu chân đi
Gió cản áo quay về..

Không nói được chỉ còn nức nở
Trắng con ngươi nhìn lại đất trời
Ôi đất ấy quên làm sao được

Và tình người trong ông lên tiếng, thật can đảm trong thời điểm ấy, đáng ra phải cho lý trý giai cấp lên tiếng thì Trần Dần lại để con tim ông lên tiếng trước cảnh người xa đất Bắc.

Tôi cúi xuống - cầu xin mưa bão
Chớ đổ thêm lên đầu họ
- Khổ nhiều rồi
Họ đã đi nhưng trút lại tâm hồn
Ơi đất Bắc ! Hãy giữ gìn cho họ.

Trần Dần tai nạn vì một câu thơ, việc thi nhân vì câu thơ mà lâm nạn chỉ có trong triều đại phong kiến thối nát, các nước Hồi giáo cực đoan và chủ nghĩa xã hội ưu việt này mà thôi.

Phố vắng ở Hà Nội - VIET NAM - IMG2E1NRKPVEJ.jpg


Tôi bước đi
Không thấy phố
Không thấy nhà
Chỉ thấy mưa sa
Trên màu cờ đ

sau này người ta quy kết đây là sự ám chỉ cuộc sống u ám của nhân dân dưới tay chính quyền cách mạng. u ám hay không thì những người trải qua năm tháng đấy bây giờ còn sống vẫn thầm thì kể. Còn ngày ấy người ta mổ xẻ câu chữ để vặn ra nghĩa bóng kết tội người khác bỏ vào tù. Ôi nhân đạo và công bằng làm sao ?

Tôi đi giữa trời mưa đất Bắc

Câu thơ lặp lại mấy lần,nhiều hình ảnh Trần Dần sử dụng lặp lại nhiều lần trong Nhất Định Thắng làm nổi bật hình ảnh một cuộc sống ảm đạm như kiếp người đang sống.

Nhất Định Thắng là câu chuyện kể đầy đủ về cuộc sống, về nguyện vọng của người dân miền Bắc. Kể cả khát khao thống nhất nước nhà. Vậy có lý gì mà không được in

Thứ Tư, 27 tháng 2, 2008

Lãnh đạo VN bỏ túi riêng gần 1 tỷ USD thu từ dân nghèo




Kết quả sơ bộ năm 2007 của Kiểm toán Nhà nước cho thấy, khoảng 11.600 tỷ đồng, tương đương trên 2,5% tổng vốn đầu tư của nền kinh tế cùng năm, bị thu chi "nhầm" (bỏ túi riêng) Riêng tại Dự án hạ tầng đô thị Bắc Thăng Long - Vân Trì, Hà Nội, đã có ít nhất 80,7 tỷ đồng bị chi sai nguyên tắc.

Số tiền bị thu chi không đúng quy định và sử dụng lãng phí này tăng 25% so với năm 2006. Đây là kết quả từ 105 cuộc kiểm toán mà cơ quan này hoàn thành trong năm 2007.
Kiểm toán Nhà nước cho hay sẽ kiến nghị tăng thu và giảm chi toàn bộ số tiền từ Ngân sách Nhà nước. Kết quả các cuộc kiểm toán này đều được gửi về Ban chỉ đạo trung ương về phòng chống tham nhũng.

Trong số trên 11.000 tỷ đồng này, chỉ có 2.700 tỷ đồng là các khoản đề nghị tăng thu cho ngân sách như thuế hay lệ phí, còn lại đều là các khoản giảm chi từ ngân sách Nhà nước. Trong đó, các khoản tạm ứng sai quy định, tạm thu quá hạn lên tới hơn 6.000 tỷ đồng; các khoản giảm chi ngân sách khác là 1.200 tỷ đồng; và các khoản nợ đọng vượt mức do các cơ quan quản lý báo cáo trên 260 tỷ đồng.

Kiểm toán Nhà nước đã chuyển hồ sơ 2 vụ việc cho cơ quan điều tra, gồm Đề án 112 và Dự án Phát triển Hạ tầng Đô thị Bắc Thăng Long - Vân Trì (Hà Nội).

Theo Kiểm toán Nhà nước, các đơn vị liên quan đến dự án Bắc Thăng Long - Vân Trì đã chi sai 80,7 tỷ đồng, trong đó hơn một nửa là trả tiền đền bù giải phóng mặt bằng "nhầm chỗ". Theo đó, số tiền trên 54 tỷ đồng đền bù khu đất sở hữu tập thể tại các xã thuộc huyện Đông Anh trong phạm vi dự án đã được chuyển cho đối tượng không thuộc quyền sử dụng đất. Trong trường hợp này, lẽ ra số tiền phải được chuyển vào tài khoản tập thể của các hợp tác xã.

Mặt khác, dự án cũng thanh toán không đúng nội dung đã được phê duyệt và chi trả cho khối lượng công việc không đúng thực tế trị giá 564 triệu đồng và 1,89 triệu yen Nhật (tương đương 279 triệu đồng). Chủ đầu tư dự án cung cấp 4 ôtô và thiết bị cho hoạt động của bên tư vấn kỹ thuật. Song chỉ có 3 xe được đưa vào phục vụ tư vấn, còn một chiếc Toyota Camry V6-Grande trị giá gần 640 triệu đồng lại được chuyển sang cho Ban quản lý dự án sử dụng. Theo Kiểm toán Nhà nước, việc này trái với nội dung của Hiệp định vay vốn ODA cho dự án.

Dự kiến trong năm nay, Kiểm toán Nhà nước sẽ kiểm toán 20 bộ, cơ quan trung ương và 35 tỉnh thành. Bên cạnh đó, một loạt dự án xây dựng cơ bản lớn cũng sẽ được cơ quan này “soi” đến, như cầu Thanh Trì, Dự án Pháp Vân - Cầu Giẽ, Dự án thoát nước tại Hà Nội, cầu Vĩnh Tuy, quốc lộ 5 kéo dài. Trong đó, phần lớn các cuộc kiểm toán những dự án đầu tư hạ tầng có vốn vay ODA được thực hiện theo yêu cầu của các nhà tài trợ nước ngoài.

Tuy nhiên, cơ quan này sẽ tạm hoãn việc kiểm toán "siêu tổng công ty" Đầu tư và Kinh doanh vốn Nhà nước (SCIC). Trước đó, Kiểm toán Nhà nước đã thông báo sẽ làm việc với SCIC. Song theo Phó tổng kiểm toán Lê Minh Khái, trong năm 2007 Thanh tra Chính phủ đã làm việc với doanh nghiệp này, nên tới đây Kiểm toán Nhà nước không đưa vào chương trình, tránh trùng lắp công việc giữa các cơ quan có chức năng tương đồng.

Thứ Tư, 13 tháng 2, 2008

Thứ Ba, 5 tháng 2, 2008

Chiến Tranh Phong Thủy Giữa Việt Nam - Tàu và Mỹ (2)

Lời bàn:

Lý đi rồi - là họ Lý dời đô từ Hoa Lư ra Thăng Long, Lý lại về, cũng có nghĩa là người mang họ Lý sẽ trở lại trong năm lẻ hai ngàn (2000). Như vậy họ Lý về đây không ai khác hơn là Lý Đông A. Vì 1000 năm trước họ Lý (Thái Tổ) đi, từ Hoa Lư, rồi Lý lại về (Lý hưng danh), để làm chủ đất nước, vào năm Nhị Ngũ (2005), vạn mộc xuân vinh, trăm năm sau thái bình (cây cỏ xinh tươi). Chúng ta cần phải suy nghĩ về những câu "sấm" ở trên, để biết người xưa muốn nhắn gởi gì đến thế hệ của chúng ta ngày hôm nay.


Như đã trình bày rất rõ về phương diện địa lý phong thủy, trong vấn đề trấn yểm thì Trung Quốc đã thất bại, đã thua. "Chính các anh phá các anh rồi!". Hiện tại lực lượng dân tộc ta không đứng một mình. Các cụ Việt Nam và các cụ Mỹ đã bàn với nhau về các chiến lược để phân chia trách nhiệm rất rõ ràng. Nếu Trung Quốc xử dụng độc kế, là tung 20 triệu hoặc 10 triệu những kẻ "bệnh hoạn tâm thần" cầm súng qua xâm lăng Việt Nam, thì chúng ta có đủ chính nghĩa để đánh và nếu chúng ta giết những kẻ xâm lăng chúng ta không có tội. Ấy là chúng tôi chưa kể tới việc có thể yêu cầu người Mỹ xử dụng những kỹ thuật hiện đại nhất để đánh sập đập Tam Khẩu. Chúng tôi biết một điều rằng: “Đài Loan không đủ sức nhưng Hoa Kỳ họ đủ sức và thừa sức phá tan đập Tam Khẩu bất cứ lúc nào". "Có nhiều cách khác nữa để đánh”. Nếu đập Tam Khẩu bị bể thì sự tàn phá không thể lường được và địa lý của nước Trung Hoa sẽ bị thay đổi toàn diện, thiết nghĩ giới lãnh đạo Tàu hiện tại nên nhớ nằm lòng chuyện này và đủ khôn ngoan để từ bỏ mộng xâm lăng lân bang, nhất là xâm lăng và diệt chủng dân tộc Việt Nam. Cho nên cái lời dự kiến dự ngôn của Lưu Bá Ôn là hiện thực. Quý vị nên nhớ rằng: Nếu đập Tam Khẩu bị đánh bể, phải mất hơn một tháng, thì hàng tỷ tỷ khối nước mới thoát ra được tới cửa biển phía Đông (từ Ðông sang Tây nước Tàu dài hàng ngàn cây số), và toàn bộ gần một phần tư nước Tàu sẽ bị ngập trong biển nước. Nói thẳng ra là chúng ta không có chủ động làm việc này, nhưng nếu người Tàu xử dụng cái độc kế tàn ác với chúng ta, xử dụng độc kế dã man với thế giới thì thế giới sẽ hành động. Đây là sự phối hợp sách lược về mặt chiến lược giữa Việt Nam với Hoa Kỳ và đương nhiên Hoa Kỳ còn phối hợp sách lược, chiến lược với nhiều quốc gia khác trên thế giới, nhưng ở đây chúng chỉ nói đến vấn đề liên quan đến Việt nam chúng ta mà thôi. Cho nên trên làn sóng này, để chuẩn bị chấm dứt cho buổi nói chuyện hôm nay, "Một lần nữa chúng tôi kêu gọi những người Cộng Sản ở trong nước hãy trở về với dân tộc". Hãy nhìn thấy rõ cái hiểm nguy mà dân tộc đang phải đối diện, chính trị không phải là một trò đùa để thử. Không ai có thể đùa giỡn trên xương máu của dân tộc. Các anh Cộng Sản "đấu tranh” để dành được chính quyền, nhưng các anh không đủ tài năng và trí tuệ để giữ và phát triển tốt đẹp được cái chính quyền đó. Nói đúng hơn là "Các anh đã thắng trong chiến tranh, nhưng các anh đã thất bại trong hòa bình", và ngày hôm nay cái chính quyền của các anh đã trở thành tay sai cho Tàu. Các anh đang tiếp tục đi vào con đường làm tay sai cho Tàu, thì mai đây, các anh sẽ phải trả giá cho hành động tay sai này. Và các anh trả lời như thế nào cho những thế hệ sau này về những tội ác mà các anh đã gây ra cho đất nước và cho dân tộc ? Giờ đây, vì tổ quốc các anh phải làm một cái gì đó cho đời sau, cho con cháu các anh không nguyền rủa lũ cha ông của chúng. Thời gian không còn nhiều, một lần nữa tôi xin nhấn mạnh "thời gian không còn nhiều". Hoa Kỳ họ cũng chỉ chờ một lúc nào đó thôi. Sự kiên nhẫn của họ chỉ có giới hạn tới một lúc nào đó thôi. Tôi xin nhấn mạnh để tất cả những người thuộc giới lãnh đạo Hà Nội hiểu rằng: "Tình hình khắp nơi trong vùng Á Châu đã có vẻ thuận lợi cho chúng ta". Từ Indonesia đến Miến Điện, qua Ấn Độ, đến Pakistan, qua Nga, đến Nhật, đến Đài Loan, tất cả đã "ready" (đã sẵn sàng). Cho nên chúng tôi hiểu rằng Hoa Kỳ họ cũng không thể ngồi chờ lâu và thời gian không còn chờ đợi những người không có đủ cái dũng khí để quyết định cái vận mệnh của dân tộc vào cái thời điểm cực kỳ nguy hiểm này. Một ai đó dám hiên ngang đi vào lịch sử khi dám làm một việc gì đó có lợi cho đất nước. Ðiều này sẽ ("save") làm giảm bớt nhiều, rất nhiều cái thiệt hại cho nhân dân ta, và cái công trạng đó sẽ được dân tộc ngàn đời ghi công như đã nhiều lần tôi thưa với quý vị: "Cánh cửa lớn của lịch sử hàng ngàn năm mới mở ra một lần”. Và phúc cho ai biết đi vào cánh cửa lớn của lịch sử ấy một cách thuận lợi


Tôi xin hết lời phát biểu của tôi.


Lê Văn Xương.