Thứ Hai, 31 tháng 3, 2008

Yêu quê hương Việt Nam...

Yêu quê hương Việt Nam, thích uống trà mạn .

user posted image


Cái tile này đi theo mình từ dạo ấy. Đã 5 năm trôi qua. Mình đã có vợ và một cậu con trai. Thằng con trai bám bố lắm. Buổi tối bố làm thêm chưa về, nó bắt mẹ đưa đến chỗ bố làm. Nó đến phòng làm việc của bố, thấy bố lách cách bàn phím, chốc lại vớ cái bút hý hoáy trên giấy. Nó ngồi cái bàn đối diện loay hoay làm y hệt bố. Miệng nó giải thích.

- Tí Hớn làm việc cho bố đấy.

Mai kia nếu Tí Hớn lớn,nó sẽ thấy cái tile của bố. Nó sẽ nghĩ tại sao bố mình nhiều chữ, lại chọn cái tile đơn giản như vậy. Thích uống trà mạn thì đúng rồi vì bây giờ Tí Hớn đã biết vậy, mỗi lần bố uống nó lại láu táu đòi cầm cái ấm rót trà cho bố. Còn yêu quê hương Việt Nam, lại là tất nhiên ,vì không yêu bố Tí Hớn chả dở hơi viết những bài để đến nỗi công an gọi lên hạch sách, bắt làm giấy tờ này nọ.

Nếu Tí Hớn hỏi về cái tile, bố sẽ nói .Đấy là của cô người yêu cũ làm cho bố.

Đôi khi mẹ Tí Hớn hỏi, bố có yêu cô ấy không. Bố gật đầu. Mẹ Tí Hớn chỉ thắc mắc là tại sao bố yêu cô ấy, cô ấy cũng yêu bố mà hai người không lấy nhau. Cuộc đời có số phận con ạ. Bố bảo mẹ đừng nên bao giờ ghen với cô ấy. Cô ấy là người rất tự trọng, khi biết bố cưới mẹ con. Cô ấy khóc nức nở than một câu làm bố trách mình suốt đời,và sau đó cô ây chẳng bao giờ gặp bố nữa.

Trong số người Friends ở blog này, có mấy thằng chó là bạn của bố mẹ con. Thế nào chúng nó cũng bép xép với mẹ con khi thấy bố viết về cô người yêu cũ của bố. Nhưng chẳng lẽ 5 năm nay. Bố viết ti tỉ thể loại , mà bố không viết về cô ấy đôi dòng bố cảm thấy áy náy lắm.

Cô ấy hiền dịu, nấu ăn ngon. Làm ở một ví trí cao của công ty lớn. Cô ấy cũng khá đẹp.

Hồi ấy bố làm thợ hàn, bố viết về những đêm trắng bố làm việc. Ánh hồ quang nhoang nhoáng soi sáng cả góc trời. Khi cô ấy ở trên một chuyến bay quốc tế về Hà Nội. Ban đêm khi máy bay sắp hạ cánh đến thành phố. Cô trông thấy ánh lửa hàn từ dưới đất. Cô xuống sân bay gọi cho bố và nói - em vừa về nước, mới xuống sân bay, ban nãy em nhìn thấy ánh lửa hàn. Đang hỏi không biết có phải anh đang làm không.? Từ ấy cô và bố yêu nhau.

Chuyến ra nước ngoài lần sau, cô ấy mang thuốc thấp khớp về làm quà cho bà nội con, cô về quê thăm cụ ngoại. Hàng ngày cô ấy gọi điện dặn bố phải ăn những gì để đảm bảo sức khỏe.

Thế rồi bố đột ngột bỏ đi một thời gian dài. Sau này lấy mẹ con bố mới báo tin cho cô ấy biết. Khi nào con trưởng thành bố sẽ kể cho Tí Hớn nghe. Vì sao bố làm vậy.

Bố sẽ luôn dùng cái tile này - yêu quê hương Việt Nam, thích uống trà mạn- đó là kỷ niệm của cô ấy với bố. Tất cả chỉ còn dòng tile ấy mà thôi.

Dân tộc dã man

Dân tộc nào dã man nhất, chẳng ai nhận, chẳng ai nói vì động chạm đến tính dân tộc của người khác. Trừ những lúc binh đao xô xát thì người ta mới miệt thị tính dân tộc của nhau. Từ đế chế Nguyên Mông đến các đạo quân chinh phục của Alecxandre,Lã mã, Phát xít Đức, Nhật và gần đây là Khơ Me Đỏ hay thời đại Xtalin.

Qua sách báo, tuyên truyền tưởng rằng sự dã man, tàn khốc là giống nhau. Nhưng để ý kỹ thì thấy có điểm khác nhau về đối tượng bị hành xử. La Mã, Nguyên Mông, Nhật, Đức..không đối xử tàn bạo với dân tộc của mình. Mà chỉ đối xử tàn bạo với dân tộc khác. Không như Trung Quốc, Nga Xô, Triều Tiên, Cămpuchia....

Những biện pháp coi là dã man xảy ra thường vào thời kỳ chiến tranh,loạn lạc. Khó có thể qua đó mà kết luận cho cả dân tộc. Vì thực chất ở chế độ phong kiến hay quyền lực độc trị thì việc hành xử dã man lại do chủ quan của người lãnh đạo. Nước Đức, Nhật, Mông Cổ, Nga Xô..ngày nay không còn sự độc tài cai trị. Vậy không thể kết luận các dân tộc này dã man, mà chỉ có nhất thời tại thời điểm quyền lực bị độc quyền mà thôi.

Dân tộc dã man nhất, là dân tộc trong thời bình, thời tập trung phát triển kinh tế mà hành xử giữa những người trong dân tộc ấy với nhau không còn tính người nữa. Đó là dân tộc nào ?

Mong rằng với 4000 năm văn hiến, dân tộc Việt Nam không phải là dân tộc như vậy.

Chúng ta có thể thấy một vụ tai nạn , người bị nạn máu me bê bết, nằm thoi thóp. Một số xe ô tô đi qua thật nhanh vì sợ bị chặn lại chở người đi cấp cứu. Mất thời gian và phiền phức cho người chở hộ đi.Chúng ta thấy móc túi trên xe buýt giữa bao nhiêu con mắt quay đi, vì sự bị liên lụy.

Cho chất hóa học độc hại vào thực phẩm để đảm bảo lợi nhuận từ rau cỏ, thịt thà đến cả sữa cho trẻ em sơ sinh. Tranh giành , chen lấn để vượt nhau khi tắc đường. Trên xe công cộng đừng hòng có chuyện nhường ghế cho bà già, phụ nữ mang thai. Nếu có chỉ xảy ra 2 trong số 100 trường hợp. Vụ cháu bé ở quán phở Thanh Xuân bị hành hạ hơn mười năm. Chủ quán dã man đã đành nhưng còn bao nhiêu người dân ở đó thờ ơ. Công an, bác sĩ,nhà giáo, quan chức ..những nghề cần đạo đức nhất thì lại là những nghề bị đồng tiền làm cho thoái hóa nhất.

Chúng ta đọc báo thấy ở Mỹ có vụ thảm sát này nọ, hãy nhìn động cơ và con người chủ thể phạm tội. Hầu như đều bị vấn đề thần kinh . Còn ở ta thảm sát hiệu vàng, hiệu sửa xe máy, khách sạn.. chỉ vì tiền. Có thể vì vài chục nghìn mà đâm chết cụ già 70, hoặc cái dây chuyền vàng tây giá vài trăm nghìn, hoặc bữa nhậu, cái nhìn đểu, câu nói tức khí...tất cả đều dẫn đến những hành động vô nhân tính.

Ấy vậy mà chúng ta lại có nhiều chương trình nhân đạo, lắm tổ chức từ thiện nào là Tấm Lòng Vàng, Vì người nghèo, học sinh nghèo, nhà tình nghĩa... truyền hình, báo chí đứng ra tổ chức liên miên. Vì chúng ta có những trò từ thiện này, cho nên dân tộc Việt Nam ta không thể là dân tộc gọi là dã man.

Thứ Sáu, 28 tháng 3, 2008

Bức Hình Độc Đáo




Một người đàn ông Hy Lạp đã luồn lách hàng rào an ninh và chạy đến đằng sau chủ tịch ban tổ chức Thế vận hội Bắc Kinh Liu Qi khi ông ta đang phát biểu hôm thứ hai vừa rồi. Hình ảnh và lời tường thuật về người phản đối đang trương ra một biểu ngữ màu đen – các vòng tròn Thế vận được thay thế bằng các còng tay -- xuất hiện khắp nơi trên thế giới trên các tờ báo, trang mạng và các chương trình truyền hình, nhưng lại không có ở Trung Quốc.

Nguồn: Sun Media News Services

bỏ trốn, đào ngũ hay phản bội






Chưa tìm được tung tích 3 VĐV vật bỏ trốn
09:08' 28/03/2008 (GMT+7)

(VietNamNet) - Hôm qua (27/3), lãnh đạo Vụ thể thao thành tích cao I (Tổng cục TDTT, Bộ Văn hoá Thể thao và Du lịch) đã tiến hành kiểm điểm trách nhiệm của BHL ĐT vật VN về việc để 3 VĐV Dương Đình Nam, Nguyễn Văn Phong và Nguyễn Doãn Dũng bỏ trốn tại Hàn Quốc ngày 24/3 vừa qua. BHL đã nhận toàn bộ trách nhiệm và bị lãnh đạo Vụ thể thao thành tích cao I nghiêm khắc phê bình. Hiện nay, cảnh sát Hàn Quốc vẫn chưa tìm được tung tích của 3 VĐV bỏ trốn.

Ngày 23/3 vừa qua, sau khi kết thúc giải vật VĐ châu Á, trên đường từ đảo Jeju về sân bay Incheon (Hàn Quốc), ĐT vật VN với 9 thành viên (6 VĐV và 3 HLV) đã bất ngờ phát hiện thiếu mất 2 VĐV là Đình Nam và Văn Phong khi làm thủ tục. Vài giờ đồng hồ sau đó, lợi dụng việc ĐT vật VN phải ở lại sân bay Incheon để chờ chuyến bay về VN, đến lượt VĐV Doãn Dũng cũng bỏ trốn mà không hề cầm theo hộ chiếu.

Đây không phải là lần đầu tiên xảy ra chuyện VĐV vật VN bỏ trốn tại Hàn Quốc, bởi năm 2002 cũng đã có trường hợp 3 VĐV vật "mất tích" sau khi tham gia thi đấu tại Hàn Quốc. Theo tường trình của BHL, trong suốt thời gian diễn ra giải, hộ chiếu của các VĐV đã bị thu lại để phòng hờ bất trắc, nhưng cuối cùng vẫn xảy ra chuyện vào sát giờ lên đường, khi các VĐV được nhận lại hộ chiếu để làm thủ tục xuất cảnh.

Ngay sau khi xảy ra vụ việc, BHL đã liên hệ với cảnh sát Hàn Quốc và cung cấp hồ sơ của 3 VĐV Đình Nam, Văn Phong và Doãn Dũng để nhờ họ truy tìm tung tích của 3 VĐV này. Lãnh đạo Vụ thể thao thành tích cao I khẳng định sẽ đưa ra hình thức kỷ luật thích đáng với 3 VĐV này khi họ bị trục xuất về nước để làm gương cho các VĐV khác.

Còn về vai trò của BHL ĐT vật VN, trước mắt Vụ thể thao thành tích cao I mới chỉ tiến hành phê bình nghiêm khắc vì đã không quản lý sát sao VĐV, nhưng kết luận cuối cùng còn phải chờ ý kiến của lãnh đạo Tổng cục TDTT cũng như lãnh đạo Bộ Văn hoá Du lịch và Thể thao.

  • V.P

--------------------------------------------------------------------------------------------------


Thật đáng trách, tại sao các vận động viên này đã được Đảng và nhà nước chăm lo , bồi dưỡng, tạo mọ điều kiện để phát triển tài năng. Lại ăn phải bả của bọn tư bản, cam tâm bỏ trốn làm thân lưu vong sống chui lủi xứ người. Bỏ lại đất nước Việt Nam CNXH phồn vinh, dân chủ, hạnh phúc đã ưu ái cho họ ?

Entry for March 28, 2008

Từ hôm em Vân Anh ở PA25 đến công an phường mình làm việc về đối tượng chính trị phức tạp. Mình ngoan hẳn đi, chăm làm việc. Không giao du, viết lách gì nữa.

Trông cái đống hồ sơ về Người Buôn Gió dày cộp nghĩ mà kinh. May bây giờ còn đỡ, chứ cách đây hai mươi năm thì chỉ cần 2 tờ hồ sơ cũng đi cải tạo mấy bọp ( chữ của Bùi Ngọc Tấn nói về thời gian giam giữ).

Mẹ kiếp, mình chỉ viết loăng quăng, dăm ba cái bức xúc nhỏ nhoi. Thế mà đã thành đối tượng chính trị. Trong khi đầy nhan nhản các blog khác viết thẳng thắn, dã man hơn thì chả thấy vấn đề gì.

Hay các đồng chí an ninh văn hóa nhà ta, bây giờ nhìn đâu cũng thấy thành phần phức tạp, nguy hiểm. Nói thật chứ loại như mình thì hằng hà , vô số trên mạng.Chỉ cần đảo qua blog thôi là ra cả đống. Không biết các đồng chí có quản hết chỗ đó chặt chẽ như quản mình không nhỉ


Nhờ Những tấm lòng vàng

TB vừa mới nhận được tin của người bạn cho hay:



Tại Khoa Nhi bệnh viện Ung Bướu (số 3 Nơ Trang Long, Sài Gòn) hiện nay có 2 bé bệnh nhi ung thư đang trong cơn nguy kịch. Nếu bạn hoặc người quen có nhóm máu B (đặc biệt là nhóm máu hiếm) và nhóm máu O, xin hãy gọi vào số 0913804883 gặp Tố Oanh (dự án Ước Mơi Của Thúy) để biết thêm chi tiết. Năn nỉ mọi người giúp giùm vì mạng sống của 2 bé chỉ còn tính bằng phút giây mà thôi.



Tiếc rằng TB tui thuộc loại máu A nên không giúp gì được. Xin chờ người hảo tâm khác vậy.

Thứ Ba, 25 tháng 3, 2008

Một tỷ phú Insdonesia từng tung tiền vận động TT Clinton bãi bỏ cấm vận Việt Nam

Những tài liệu được phổ biến liên quan đến thời gian bà Nghị Sĩ Hillary Clinton còn làm Ðệ Nhất Phu Nhân Hoa Kỳ cho thấy cả hai ông bà đều có liên hệ chặt chẽ với một nhà tỷ phú Indonesia chủ trương bỏ cấm vận để làm ăn với Hà Nội.



Tài liệu cho thấy, với những khoản tiền khổng lồ đóng góp vào quỹ tranh cử cho Tổng Thống Bill Clinton, nhà tỷ phú Mochtar Riady của tập đoàn Lippo đã đến thủ phủ Little Rock của tiểu bang Arkansas, ngồi chung bàn với bà Clinton hồi 1993 trong bữa tiệc vinh danh “Người Phụ Nữ Tài Ba Nhất Tiểu Bang Trong Năm”. Ðúng năm ngày sau bữa tiệc được tổ chức tại Excelsior Hotel, ông Riady viết một lá thư riêng dài bốn trang gửi Tổng Thống Clinton, trong đó kêu gọi bãi bỏ cấm vận với Hà Nội kèm theo giải thích mở rộng thương mại “sẽ đem lại đổi mới chính trị ở Việt Nam”.



Sáu tháng sau đó, tập đoàn Lippo là công ty tầm cỡ quốc tế đầu tiên mở hai văn phòng đầu tiên ở Hà Nội và Sài Gòn, và cũng đúng sáu tháng sau nữa ông Clinton quyết định bỏ lệnh cấm vận từng được áp dụng từ năm 1964 với chính quyền Cộng Sản Việt Nam. Tất cả những chi tiết về sự kiện chính trị quan trọng đối với quốc gia thù địch cũ đều bị Tòa Bạch Ốc giấu kín, cho mãi đến tuần rồi khi 11,064 trang chi tiết các hoạt động của bà Clinton được phổ biến theo luật Tự Do Thông Tin (Freedom of Information), buộc phải cung cấp các chi tiết liên quan đến những nhân vật lãnh đạo cho người dân biết.



Trước khi lá thư được đặt trên bàn vị tổng thống Hoa Kỳ, tập đoàn thương mại Lippo với tài khoản lên đến 12 tỷ dollars do ông Riady lãnh đạo đã có quan hệ chặt chẽ với ông bà Clinton, bằng những khoản tiền khổng lồ đóng góp vào quỹ tranh cử 1992, đồng thời theo giới thạo tin ở Washington, tập đoàn thương mại nêu trên còn cam kết sẽ cho vay 3 triệu dollars trong trường hợp Ủy Ban Vận Ðộng Tranh Cử Bill Clinton thiếu tiền hoạt động. Trợ giúp về tài chánh đã tạo cơ hội cho ông Clinton thắng cuộc bầu cử sơ bộ ở tiểu bang New York, mở đường cho ông tiến vào Tòa Bạch Ốc sau đó. Tài liệu ghi rõ ông bà Riady được xếp ngồi chung bàn danh dự với Ðệ Nhất Phu Nhân Hillary, và trong danh sách khách mời còn ghi chú hai ông bà Riady “đóng góp nhiều tiền vào quỹ tranh cử” (nguyên văn: “giving large donation”).



Tại Washington, văn phòng vận động tranh cử cho bà Clinton nói ông Riady đến Little Rock với mục đích “để chúc mừng bà nhận giải thưởng” và sau đó ông bà khách quý tặng cho quỹ từ thiện “March of Dimes” 50,000 dollars. Các viên chức thân cận với bà nghị sĩ đang hy vọng trở thành tân tổng thống Hoa Kỳ từ chối trả lời câu hỏi trong bữa ăn, bà và ông Riady có bàn luận về chuyện bỏ cấm vận với Việt Nam hay không.



Trong thời gian ông Clinton làm tổng thống, tập đoàn Lippo bị Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ điều tra vì những hành động sai trái liên quan đến số tiền ép buộc nhân viên làm việc cho cơ sở của công ty ở Hoa Kỳ phải đóng góp vào quỹ vận động tranh cử cho đảng Dân Chủ, và sau đó được công ty mẹ bồi hoàn lại, điển hình LippoBank California nhìn nhận 86 tội danh trong vụ án này, và con trai của ông Mochtar Riady tên là James Riady phải đóng số tiền phạt 8.6 triệu dollars. Một nhân viên cao cấp khác của tập đoàn Lippo là ông James Huang cũng bị liên lụy trong vụ này, và bị tòa liên bang tuyên án 1 năm tù treo cộng với 10,000 dollars tiền phạt. Theo tài liệu nộp trước tòa án liên bang, khoản tiền trả lại cho nhân viên được đưa từ Indonesia sang dưới dạng 780,000 tiền thưởng công ty tặng riêng cho ông James Huang.



Tài liệu lưu trữ của Bộ Tư Pháp và Ủy Ban Tư Pháp Quốc Hội Liên Bang còn cho thấy tập đoàn Lippo tìm đủ mọi cách để tiếp cận với các viên chức cao cấp trong chính quyền Hoa Kỳ cũng như ở các nước khác, cũng như gài người vào trong những chính phủ với mục đích kiếm lợi nhuận về đầu tư, thương mại. Tại Hoa Kỳ, người được chỉ định làm công tác này chính là ông James Huang, hồi tháng 12 năm 1993 bỏ vai trò nhân viên cấp cao của Lippo với mức lương 120,000 dollars một năm - chưa kể phụ cấp đặc biệt - để về làm phụ tá Tổng Trưởng Thương Mại cho chính phủ Clinton, lãnh có $60,000/năm. Nhưng viên chức - yêu cầu giấu tên - từng làm việc chung với ông Huang nói ông ta là người “hăng say đề nghị cũng như cổ vũ phải bỏ cấm vận Việt Nam”.



Ðến năm 1995 - sau khi Tổng Thống Clinton đã đồng ý bỏ cấm vận Việt Nam như lời ông đề nghị - ông James Huang rời Bộ Thương Mại về làm việc cho Ban Vận Ðộng Quyên Tiền của đảng Dân Chủ. Tổng cộng một mình ông quyên được 3 triệu dollars, nhưng đảng Dân Chủ phải trả lại cho những người tặng hết 1.6 triệu vì tiền quyên bất hợp lệ hoặc nghi ngờ không đúng với thủ tục được pháp luật Hoa Kỳ quy định.



Cũng theo tài liệu đệ nạp cho tòa, công tố liên bang nói rằng một trong những kế hoạch tập đoàn Lippo đưa ra là phải vận động thành công để Hoa Kỳ bãi bỏ cấm vận Việt Nam.