Thứ Ba, 30 tháng 9, 2008

bây giờ là đầu mùa thu.

Sáng nay Hà Nội se se lạnh, tưởng như mưa đến nơi rồi khi mây âm u. Tự nhiên trời lại hửng nắng. Rồi cuối chiều lại ảm đạm như mùa đông.

Mùa thu đấy, tháng 10 thời tiết Hà Nội mới rõ rệt thu. Gió vẫn heo may nhưng lá vàng không xào xác bởi đường đông xe cộ lưu thông quá.

Bỗng nhiên nhớ mình đang thất nghiệp. Tiền cũng cạn rồi. Mấy tháng qua rách việc đi bàn tán chuyện xã hội nhiều quá. Chẳng làm cái gì cho gia đình. Cứ rong chơi ngày này qua ngày khác.

Thôi có khi chấm dứt đi chơi, chấm dứt viết linh tinh trên blog nữa. Cắm đầu đi làm. Nếu có viết cái gì ra tiền thì viết. Mấy cái chuyện xã hội bàn mãi, viết mãi cũng chả thay đổi gì. Lại mất công suy nghĩ.

Trời về chiều, tự dưng thấy nao nao khi nhớ lại mùa thu năm nao đã xa. Mẹ và chị khóc rưng rưng...

nghĩ gì về ông Ngô quang Kiệt.

Trong những ngày qua, tổng giám mục Hà Nội là cá nhân được truyền thông Việt Nam ưu ái nhắc đến nhiều nhất. Riêng câu nói về tấm hộ chiếu của ông đã khiến truyền thông và dư luận tốn bao nhiêu thời gian, giấy mực. Từ quan nước vỉa hè đến công sở. Những người có vẻ có nhân cách tỏ ra bực bội về câu nói của ông trên truyền hình. Họ nhăn mặt phản đối. Chỉ chờ có thế , truyền thông lại có tiếp lý do để tuyên bố - quần chúng nhân dân bất bình.

Cái gọi là quần chúng nhân dân ở Việt Nam khi họ biểu lộ tình cảm thì người chín chắn chảng ai lạ gì, lấy ví dụ các trận đấu trên sân Mỹ Đình thì rõ. Khi đội nhà chưa thắng hay chính xác là chưa thua. Khán giả Việt Nam hò hét cổ động tưng bừng. Nhưng khi mà đội nhà thua dến 0-2 , cơ hội gỡ hoà không còn. Chính những khán giả mà báo chí từng ca ngợi tràn đầy lòng tự hào dân tộc này quay ngắt sang chửi rủa đội nhà, tiếp đến họ cổ vũ pha lên bóng của đối phương.

Cho nên nếu cho là tình cảm của quần chúng nhân dân là thước đo chính xác để đánh giá vấn đề nào đó, nếu không suy xét có thể dẫn đến sai lầm về suy nghĩ của cả một dân tộc. Ở trên sân bóng mọi thứ phơi bày còn thế. Huống chi trên mặt báo nhiều cái còn bị cắt xén, lồng ghép, che giấu.

Trong một trạng thái tình cảm khác mà ông Ngô Quang Kiệt là nguyên nhân. Rất nhiều người đã cảm thấy bất bình trước hành động không minh bạch của truyền thông Việt Nam. Nói rõ là thủ đoạn trắng trợn khi cắt xét câu nói của ông để bình luận khiến nhiều người không còn tin tưởng sự minh bạch hay khách quan của truyền thông nước nhà. Nếu để kết tội, có khi kết tội ông Kiệt làm truyền thông nước nhà mất uy tín thì có khi còn có lý hơn.

Theo những gì mà truyền thông Việt Nam liên tiếp đưa tín, mô tả. Thì ông Kiệt là một con người nham hiểm, ngoan cố không chấp hành luật pháp. Kích động đám đông để gây sức ép với chính quyền, làm mất ổn định cũng như khối đoàn kết dân tộc. Ai tin điều này là do trình độ tiếp nhận thông tin. Hay việc làm của ông Ngô Quang Kiệt đúng hay sai, xin miễn bàn ở đây.

Duy có điều, nếu báo chí coi ông Kiệt là người cầm đầu, chủ mưu thì tôi hoàn toàn khâm phục ông. Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt là người dám làm, dám chịu. Điều mà những quan chức Việt Nam cần học tập ở ông linh mục này. Trong nhiều vụ bê bối ở Việt Nam từ sập cầu Cần Thơ, cứu trợ, lạm phát kinh tế, giáo dục, y tế. Người dân Viẹt Nam chỉ thấy mơ hồ nguyên nhân chung chung. Hiếm khi nào thấy một quan chức cấp cao có trách nhiệm trực tiếp vấn đề đó đưng ra nhận trách nhiệm. Hành động đi thăm những gia đình giáo dân bị bắt giữ vì phá tường ở 178 Nguyễn Lương Bằng của ông Ngô Quang Kiệt tuy bị gọi là kích động, nhưng xét về khía cạnh nào đó. Đấy là hành động nghĩa khí, cao cả đầy can đảm. Trong bối cảnh căng thẳng như vậy, động thái của ông rõ ràng là tiêu điểm để truyền thông chĩa mùi dùi hiếu chiến . Nhưng ông Kiệt vẫn đường hoàng làm. Vào các trường hợp thế này thì quan chức của nhà nước ta ắt hẳn sẽ né tránh vì lý do an toàn cho con đường quan lộ.

Tóm lại chúng ta thử đặt câu hỏi, những đảng viên, cán bộ của chúng ta khi mà có sự việc gì, liệu họ có dám đứng ra có những hành động như ông Kiệt trước một thế lực khác lớn hơn. Ví dụ như cấp huyện với tỉnh hay tỉnh với trung ương. Khó mà có lắm. Lẽ ra ,qua những gì ông Kiệt làm, ngoài những thứ mà truyền thông lên án . Người lãnh đạo Việt Nam nào có lương tri nên cảm thấy xấu hổ về tinh thần trách nhiệm.

Người ta nói rằng vụ đòi đất quy tụ nhiều người thế này là do các thế lực thù địch trong và ngoài nước đứng đằng sau. Nhưng nếu những người theo đạo mà có một vị thủ lĩnh tinh thần, quan tâm đến họ như ông Kiệt. Thì việc hàng ngàn người không quản ngại đến đứng bên ông cũng là điều có thể hiểu được. Đây là một bài học đắt cho những ai đang ở cương vị lãnh đạo.

Trên cương vị cá nhân có con em học ở cạnh khu vực vườn hoa 42 Nhà Chung. Tôi xin gửỉ lời cám ơn chân thành đến ông Ngô Quang Kiệt và đồng bào công giáo, cũng như cám ơn nhà kiến trúc Lê Thế Thảo đã hợp tác với Công Giáo để xây dựng vườn hoa. Rất may vì dự án ban đầu xây trung tâm thương mại hay cái gì gì đó không được thực hiện. Tất nhiên là một vườn hoa cạnh trường học tốt hơn nhiều so với một nơi ăn chơi hay mua bán tiếp thị quảng cáo ầm ĩ như các siêu thị hay làm.

Thứ Hai, 29 tháng 9, 2008

Thái Nguyên.

Mấy hôm tắt điện thoại. Đi theo về quê vợ anh bạn . Cũng chẳng xa lắm, trên Thái Nguyên.

Cảnh quê thật thanh bình, vườn cây, ao cá. Mới đến đi đào giun xuống ao câu, câu toàn cá ranh bằng hai ngón tay. Chẳng ăn được nhưng vui, nhất là ngồi câu bên giàn mướp quả lủng lẳng soi bóng xuống mặt ao. Lại có vườn rau nhỏ có hàng rào đan bằng liếp chắn bọn gà phá hoại trông xinh xinh. Xa tí nữa là cánh đồng lúa đang vào mùa gặt. Nhà ở trên đồi chung quang là cây ăn quả lâu năm, bóng mát rợp kín. Chim hót véo von, gà , chó nhởn nhơ đi lại. Gái hàng xóm vừa trắng vừa xinh cứ nhòm bờ dậu nhìn sang. Buổi tối sau khi bia rượu ngất ngư, trải chiếu ngoài hiên nằm nghe kể chuyện chiến trường của ông bố vợ anh bạn. Ông già là lính trinh sát kể câu chuyện làm cả đêm mình không ngủ vì rùng mình sợ hãi.

- Có lần ông đi lạc vào nhà dân, nhà nó thịt gà mời ông ăn. ăn xong đi ngủ. Ông bỗng không thấy thằng còn trai nhà đó khoảng 10 tuổi đâu. Biết ngay là bố mẹ nó sai nó đi báo bọn Nguỵ. Ông liền bật lê xiên chếtvợ chồng nó đang ngủ. Xong ông đi luôn.

Mình cố hỏi để có tìm xem có đúng thằng bé đi báo địch hay không. Nhưng chỉ được thông tin mù mờ lắm. Đại khái ông già lúc đó đinh ninh một điều, không thấy thằng bé đâu thì đúng là nó đi báo địch. Vậy ông phải giết hai vợ chồng kia. Ông kết luận đơn giản

- Mình không giết nó thì nó cũng hại mình.

Chuyện chỉ có thế, nhưng mình cứ nghĩ mãi. Chiến tranh thì có nhiều chuyện xảy ra, cả đêm mình cầu mong là hai vợ chồng nhà kia dùng mưu kế giả vờ đối đãi tử tế, cơm nước gà qué xong xuôi sai con đi báo người bắt là thật. Nhưng càng tin là thật thì cái bản tính hay đặt vấn đề các kiểu của mình lại nghĩ. Nhỡ khi họ không sai con họ đi báo thì sao. Mình nghĩ tiếng lưỡi lê xuyên qua thịt sụt sụt mà rợn người chả dám ngủ. Cứ nghĩ quẩn quanh đến lúc trời sáng, gà gáy vang.

Sáng hôm ấy ông già tính làm bữa thịt chó. Con chó của nhà họ hàng mang đến. Mọi người thấy cái bao tải đựng chó. Có người nói.

- Xem kỹ phải chó không, vừa rồi có vụ cho trẻ con vào bao tải. Nói là con chó điên phải đập chết rồi hãy mở. Người ta đập xong mở ra mới thấy đứa trẻ.

Người khác phản đối.

- Bịa, trẻ con thì nó bị đập phải khóc chứ.

Người khác nói

- Nhỡ khi nó bịt miệng, bị đập kêu ú ớ càng giống tiếng chó. Càng bị đập thêm.

Lần thứ hai mình cảm thấy sợ hãi vì cách họ nói chuyện. Mình đính chính là chuyện này công an đã điều tra, không có thật.

Con chó vàng được giết đơn giản thế này. Khi bỏ ra bao tải nó bị trói chặt. Hai người giữ, còn ông già nắm cổ nó di xuống. ông cầm hòn gạch đỏ nhè từng phát vào đầu nó. Không nhanh, không chậm, chẳng vội vàng. Con chó không chết ngay bởi một nhát đập, nó chịu hàng chục nhát miêng kêu thảm thiết, mắt đỏ ngầu ứa nước. Mình đứng xem một lúc thì chạy đi tìm con dao to hay cái gì thật nặng, mình rất muốn chặt phăng cái đầu con chó hay nện một nhát nát bét. Nhưng chả có gì, con chó kêu yếu dần. Nước chảy đá cũng mòn huống chi gạch giãvào đầu, khoảng 20 phút sọ chó lĩnh đều gạch nện. Con chó cũng chết. Nhưng vì nó chết dai dẳng quá nên khi cắt tiết không được nhiều. Người ta tiếc rẻ than.

- Tiết ít thế này thì không đủ bóp vào rựa mận, chỉ để làm lòng thôi vậy.

Người ta cạo lông , thui và mổ. Nấu thành mấy món đơn giản. Xương xẩu nấu măng, rựa mận,luộc và món dồi thơm phức. Hơn 20 người đánh chén, bia sủi bọt trắng xoá, rượu cả can. Ai cũng khen con chó này thịt ngon. Cái anh mang chó đến ngồi ngay cạnh mỉnh vừa uống rượu vừa kể, mà thế nào chỉ kể cho đúng mình nghe.

- Con chó này khôn lắm, chủ của nó là anh rể anh. Anh ấy mới chết vì cảm. Mọi khi anh ấy hay đi làm về muộn. Con chó thường chạy ra tít đầu đường cái đón. Lúc cho anh ấy vào quan tài, nó biết anh chết hay sao mà nó rít lên, ứa nước mắt.

Mình buông đũa, cầm cái cốc rót đầy bia nhắm mắt uống. Ít khi mình nốc kiểu ấy vì sức mình chỉ một cốc là say. Khi nghe anh kia nói, mình nốc liền ba cốc. Uống xong bò thẳng lên giường nằm lăn quay. Trong khi mọi người mới bắt đầu vào cuộc, họ cũng biết là mình uống kém bị gục rồi nên chẳng làm phiền. Ngủ một mạch mấy tiếng thì tỉnh dậy thì đến bữa tối.

Trên mâm thịt chó vẫn còn, nhưng do bia rượu suốt mấy hôm mình xin ông mấy quả cà ăn với rau luộc. Ông già định không lấy cà, ông ấy bảo mình ăn cà với rau hoá ra mình sợ nhà ông không có gì đãi khách à. Ông chỉ tay ra sân nói.

- cả đàn gà tao nuôi kia, mong có chúng mày về để giết. Để nhiều quá trộm nó bắt cũng không biết.

Nhưng ông vẫn vào vại múc cho mấy quả cà. Công nhận cà ở quê muối ngon, giòn tan.

Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2008

Có thể “cảnh cáo” ông Nguyễn Thế Thảo, Chủ tịch UBND Hà Nội trong vụ Toà Khâm Sứ

Giáo sĩ, tu sĩ và giáo dân có thể bắt giam những kẻ mạo danh “thường dân” phạm pháp

Hà Nội - Hôm qua, sau khi một luật sư Việt Nam trích dẫn các qui định pháp luật hiện hành để chứng minh, Ủy Ban Nhân Dân thành phố Hà Nội đã lạm quyền, có dấu hiệu bạo hành trong quản lý hành chính khi ban hành hai công văn, một công văn “cảnh cáo” Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, một công văn “cảnh cáo” bốn linh mục thuộc Tu viện Thái Hà của Dòng Chúa Cứu thế, hôm nay, trong thư gửi đến VietCatholic News, một luật sư khác tại Việt Nam tiếp tục lên tiếng xác nhận, luật pháp hiện hành tại Việt Nam không thừa nhận việc sử dụng hình thức “cảnh cáo” bằng công văn. Cơ quan hành chính chỉ có thể áp dụng hình thức “cảnh cáo” bằng một “quyết định xử phạt vi phạm hành chính”, sau khi đã lập “biên bản vi phạm hành chính”.

Luật sư này cho rằng, trước pháp luật, ông Nguyễn Thế Thảo - chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân thành phố Hà Nội, Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt và các linh mục Dòng Chúa Cứu Thế là những công dân bình đẳng với nhau, có các quyền và nghĩa vụ ngang nhau. Theo cách mà ông Nguyễn Thế Thảo đã dùng, bất chấp những qui định pháp luật hiện hành, ngang nhiên “cảnh cáo” Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt và các linh mục thì luật sư này cũng có quyền “cảnh cáo” ông Nguyễn Thế Thảo.

Luật sư vừa kể nhận định, dùng công văn để cảnh cáo là sai nhưng “buồn cười là hàng loạt nhà báo vẫn nhắm mắt đăng, điều đó chỉ quảng cáo cho sự ngu dốt nhưng lại trịch thượng của Ủy Ban Nhân Dân thành phố Hà Nội”. Theo ông, Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt và các linh mục Dòng Chúa Cứu Thế có thể kiện ông Thảo ra Tòa Hành Chính, yêu cầu thu hồi các công văn đã ban hành. Kể cả khởi kiện Ủy Ban Nhân Dân thành phố Hà Nội cũng như nhiều cơ quan truyền thông về hành vi “vu khống”, đồng thời dựa theo luật hình sự, đề nghị khởi tố các hành vi “xâm phạm quyền hội họp, quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của công dân” hay “phá hoại chính sách đoàn kết”. Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội nên nhờ luật sư để làm những điều đó “dù thắng hay không thì đó cũng là hành vi yêu nước, vì nhân dân mà làm”.

Liên quan đến vụ Tòa Khâm Sứ và giáo xứ Thái Hà, trước tình trạng từ ngày 21 Tháng Chín đến nay, hàng trăm người lạ mặt mặc thường phục như “thường dân” đã kéo đến bao vây nhà thờ Thái Hà, nơi có Tu Viện Dòng Chúa Cứu thế và giáo xứ Thái Hà chửi bới, hò hét đòi... “giết Tổng Giám Mục Kiệt, Linh Mục Phụng”, nhổ nước bọt, đánh lén cả giáo dân lẫn tu sĩ, linh mục rồi tràn vào khu đất đang tranh chấp, phá các lều, đánh trọng thương một số cụ già đang đọc kinh, cầu nguyện, đập ảnh tượng, hôm qua, trả lời RFA, một luật sư Việt Nam nhận định: Những hành vi của các “thường dân” bất thường như thế có dấu hiệu của nhiều tội đã được quy định trong Bộ Luật Hình Sự hiện hành như: “Gây rối trật tự công cộng”, “Làm nhục người khác”, “Cố ý gây thương tích”, thậm chí là “Giết người”...

Khi chính quyền “ngoảnh mặt làm ngơ”, các nạn nhân có thể dựa vào một số căn cứ pháp lý để tự bảo vệ mình trong khuôn khổ pháp luật. Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự Việt Nam có quy định về việc bắt người “phạm tội quả tang”: “Ðối với người đang thực hiện tội phạm hoặc ngay sau khi thực hiện tội phạm thì bị phát hiện hoặc bị đuổi bắt, cũng như người đang bị truy nã thì bất kỳ người nào cũng có quyền bắt và giải ngay đến cơ quan công an, Viện Kiểm Sát hoặc ủy ban nhân dân nơi gần nhất. Các cơ quan này phải lập biên bản và giải ngay người bị bắt đến cơ quan điều tra có thẩm quyền”. Cũng theo Luật Tố Tụng Hình Sự: “Khi bắt người phạm tội quả tang hoặc người đang bị truy nã thì người nào cũng có quyền tước vũ khí, hung khí của người bị bắt”.

Luật sư kể trên giải thích: “Sở dĩ công dân có quyền bắt giữ những người ‘phạm tội quả tang’ vì luật hình sự qui định ‘Mọi công dân có nghĩa vụ tích cực tham gia đấu tranh phòng ngừa và chống tội phạm’. Việc bắt giữ những người ‘phạm tội quả tang’ không chỉ là quyền mà còn là ‘nghĩa vụ’, nhà làm luật đòi hỏi mọi công dân phải ‘tích cực’ thực hiện ‘nghĩa vụ’ này. Tuy nhiên, để giúp các cơ quan bảo vệ pháp luật của nhà nước có cơ sở xem xét trách nhiệm hình sự của người ‘phạm tội quả tang’, nạn nhân nên chụp ảnh, quay phim và lưu giữ thật kỹ chứng cứ. Ðồng thời, nên tham khảo thêm qui định về 'phòng vệ chính đáng' của luật hình sự. Theo đó, ‘phòng vệ chính đáng là hành vi của người vì bảo vệ lợi ích của nhà nước, của tổ chức, bảo vệ quyền, lợi ích chính đáng của mình hoặc của người khác, mà chống trả lại một cách cần thiết người đang có hành vi xâm phạm các lợi ích nói trên. Phòng vệ chính đáng không phải là tội phạm’. Song cần lưu ý, nếu 'hành vi chống trả rõ ràng quá mức cần thiết, không phù hợp với tính chất và mức độ nguy hiểm cho xã hội của hành vi xâm hại thì đó là vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng, người có hành vi vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng phải chịu trách nhiệm hình sự”.

Có một số dấu hiệu cho thấy tranh chấp tài sản giữa Tổng Giáo Phận Hà Nội, Dòng Chúa Cứu thế với chính quyền VN đã chuyển sang một giai đoạn mới. Kể từ khi chính quyền VN cao giọng về việc sẽ “áp dụng pháp luật”, một số người, một số giới bắt đầu đối chiếu các qui định pháp luật hiện hành với thực tế hành xử của chính quyền VN để chứng minh việc “áp dụng pháp luật” của chính quyền VN hoàn toàn phi pháp.

Theo Bạn Vụ Thái Hà Đã Ổn Chưa ?




Đã ổn rồi

2


Đang ổn

0


Chưa ổn

5





Sign in to vote

Tăng cường quân sự

Chuyến sang thăm Nga của bộ trưởng quốc phòng Việt Nam Phùng Quang Thanh vào ngày 20-9 vừa qua nhằm tìm kiếm hợp tác về quân sự trong thời gian gần đây. Bộ trưởng quốc phòng Nga Anatoly nói Nga sẵn sàng đào tạo nhân sự, huấn luyện và cung cấp vũ khí, thiết bị quân sự cho Việt Nam.

Năm 2007, khi ông Thanh nhậm chức bộ trưởng quốc phòng. Việt Nam đã đặt mua của Nga hai tàu chiến lớn. Trọng lượng 2100 tấn, tuần du 5000 hải lý. Trang bị vũ khí chiến đấu trên mặt biển, trên không và săn tìm tàu ngầm đối phương. Dự kiến năm 2010 phía Nga sẽ hoàn thiện bàn giao cho Việt Nam sử dụng. Một trong hai chiếc đó là chiếc Gepard được thiết kế riêng phù hợp với Việt Nam.

Ông Phùng Quang Thanh là một người có kinh nghiệm thực tiễn chiến ông được nhà nước Việt Nam phong AHLLVT vì thành tích chiến đấu. Năm 1988 về sư đoàn 312, một sư đoàn chủ lực ở biên giới Tây Bắc. Ông Thanh chắc nắm được sự thất bại của trung đoàn 141 thuộc sư 312 vào ngày 12-5 -1984. Trong trận đánh ở cao điểm 1030 nhằm giành lại phần đất quân Trung Quốc chiếm đóng, trung đoàn 141 bị thiệt hại nặng nề về người và trang bị, buộc phải rút lui. Trận đánh này khiến bộ tư lệnh thấy rõ sự yếu kém của sư đoàn 312 nên không để toàn sư đoàn tham chiến. Ông Thanh được điều về sư đoàn 312 và có nhiều thành tích trong việc huấn luyện , nâng cao khả năng chiến đấu của sư đoàn. Đặc biệt là ở tỉnh Hà Giang.

Chức bộ trưởng quốc phòng Việt Nam hiện nay do ông giữ, có thể nói là do kinh nghiệm từ nhiều năm công tác tại sư đoàn 312. Một sư đoàn có nhiệm vụ giữ gìn biên giới phía Bắc.

Thứ Năm, 25 tháng 9, 2008

nước vệ.

Khổng phu Tử thấy Nhan Hồi đang nghĩ, bèn gọi.

- Này anh Hồi, anh thấy gì khi nghe người Vệ kia nói.?

Nhan Hổi thưa

- Thưa thầy, người ấy nói, bề ngoài có vẻ nước Vệ yên. Thực ra là mầm loạn đang gieo, cứ đà này nước Vệ chả mấy mà loạn.

Không Phu Tử vuốt râu

- Anh nói cho thầy nghe.

Nhan Hồi nói.

- Nước ấy nhỏ, không chăm lo trau dồi lễ nghi. Lại tham cái trò sắc giới. Con vẫn nghe âm nhạc của nước Vệ đánh khúc suy đồi, lời ca vô nghĩa., nhảm nhí. âm thì đục, sắc thì mờ. Văn hoá ấy thì tất loạn.

Khổng Phu Tử gật đầu quay sang hỏi Tử Hạ.

- Này anh Bốc, anh có muốn nói gì không.?

Tử Hạ thưa.

- Thưa thầy viẹc ăn cũng như việc học, sức người có hạn. Nếu tiếp thu nhiều quá thì không xuể, cũng như bị ăn quá nhiều mà bội thực. Người Vệ giáo dục trẻ con theo kiểu suốt từ sáng đến khuya không chắt lọc kiến thức. Học kiểu ấy rồi như con vẹt, nói nhiều mà không hiểu. Cách họ này khiến nước Vệ khó mà có được người hiền, nước mà không có người hiền thì tất loạn. Con đồng ý với anh Hồi.

Không Phu Tử lại gật đầu hỏi Tử Cống.

- Anh Cống thấy sao?

Tử Cống trả lời.

- Nước Vệ không sớm muộn gì cũng nguy, như cái ung trong thân thể, không nhận thấy mà chữa chạy. Tôn giáo dạy con người phòng xa những điều thị phi, pháp luật mang tính trừng phạt. Dạy con người tránh xa điều xấu là điều người quân tử phải lo trước , sau mới đến hình phạt nghiêm minh. Quan nước Vệ cây mình có quyền, ỷ triều đình có công dựng nước. Lấy đất của nơi tôn thờ mà chia nhau, ấy là làm quan đã coi thường đạo. Nước mà vô đạo tất người nước ấy trí trá, lừa dối lẫn nhau. Một nước như thế chuyện sinh biến chỉ một sớm một chiều mà thôi.

Không Phu Tử hỏi Tử Lộ

- Này anh , anh thấy người Vệ kia nói gì?

Tử Lộ thưa.

- Thưa thầy biên thuỳ mà không ngăn nổi, xảy ra chuyện lại bưng bít thông tin. Những kẻ làm quan ấy tiếng là lo sợ trong nước bất an. Thực ra là sợ dân biết quan lại triều đình bất tài mà sinh biến. Làm quan chỉ lo giữ nhà không lo giữ nước, coi cái lông chân của mình hơn lính ngoài biên ải. Nước Vệ ấy cái hèn đã lan toả khắp triều, không loạn từ trong thì nước lân bang cũng chả để cho yên. Phàm ở đời dậu đổ ắt bìm phải leo. Con nghĩ như các anh, nước Vệ rồi cũng tất chẳng yên.

Khổng Phu Tử nói.

- Các anh này, như cái nước Vệ mấy nghìn năm văn hiến, lịch sử hào hùng ấy. Cũng như kẻ giàu có mấy đời tích của. Đến đời đứa vô loài kế nghiệp. Đã bất tài lại tham lam. Của không kiếm ra chỉ tàn phá hoang phí,coi thường luân lý, lễ nghi. Cũng là lẽ tự nhiên của trời đất, có sinh ắt có diệt mà thôi.

Thứ Ba, 23 tháng 9, 2008

nước vệ

Khổng Phu Tử từ khi thăm nước Vệ về nhà, trong bụng đôi lúc vẫn còn nhớ đến cái nước ấy lắm. Một hom nghe tin có người lái buôn nước Vệ vừa đến. Mới mời vào hỏi tình hình nước Vệ. Khổng Phu Tử hỏi.

- Ta trước có lần đến nước Vệ, trong lòng vẫn ước có ngày qua lại đó, ngặt vì tuổi đã cao. Nay anh cho ta biết chút ít về chính sự nước Vệ thế nào chăng ?

Lái buôn đáp.

- Nước Vệ là một nước chính sự ổn định, nhờ triều đình anh minh, dân tình ai cũng có cái ăn, cái mặc. Cuộc sống ấm no , khắp nơi dân chúng vui vẻ hưởng thái bình. Người người ca hát, của cải dồi dào, đời sống nhân dân ngày càng được nâng cao. Văn hoá phát triển mạnh, ở nước Về triền miên có các cuộc thi người đẹp, người hát hay..

Không Phu Tử hỏi.

- Thế việc học thì sao ?

Lái buôn đáp.

- Việc học thì không nước nào bằng nước Vệ về tính hiếu học, trẻ em nước Vệ ngày học bốn lần. Từ sáng đến trưa thì nghỉ , rồi học tiếp đến bốn rưỡi chiều. Uống tạm hộp sữa lại đi học thêm ở nhà thầy, cô giáo đến 7 giờ. Tối về nhà ăn cơm xong thì làm bài tập về nhà đến lúc đi ngủ.

Khổng Phu Tử hỏi tiếp .

- Thế còn vấn đề tín ngưỡng ?

Lái buôn nhanh nhảu.

- Nước Vệ tự do tín ngưỡng, nơi tôn thờ rất tôn nghiêm vì triều đình bảo hộ. Nếu nhân dân tụ tập đông người hành lễ, cầu nguyện có lính canh gươm giáo tuốt trần coi việc giứ gìn an ninh. Không để tình trạng chen lấn, xô đẩy, phòng ngừa trộm cắp. Nhà thờ, nhà chùa mà rộng rãi quá, triều đình sẽ trưng thu để phân cho các quan. Vì thế các quan biết ơn nhà thờ, nhà chùa mà càng chăm sóc đến tôn giáo kỹ hơn. Người theo tôn giáo thấy thế lại biết ơn các quan hơn. Nhờ có sự tương tác này mà quan và dân tín ngưỡng lại gắn bó với nhau, xã hội càng ổn định hơn.

Khổng Phu Tử hỏi tiếp.

- Thế tình hình biên giới hải đảo thì sao ?

Lái buôn nói.

- Nước Vệ chủ trương hoà bình, hữu nghị với các nước lân bang. Nên không phải lo phòng bị. Chỉ có đôi khi có tàu ''lạ'' ở đâu đến hại ngư dân trên biển. Mới đây ở vùng biên ải Láo Cào. Cũng có quân lạ tràn sang giết 4 lính giữ ải. Việc này mới xảy ra cách đây mấy hôm.

Không Phu Tử hỏi.

- Thế nhiều người Vệ biết chuyện này không ?

Lái buôn đáp.

- Không, người Vệ biết không nhiều lắm.

Không Phu Tử hỏi.

- Sao lại thế, chuyện giết lính biên ải, phải bố cáo thiên hạ biết mà lo phòng bị chứ.

Lái buôn bực mình gắt.

- Ngài là bậc hiểu rộng, tưởng ngồi một chỗ đã hiểu chuyện phương xa. Huống chi đã từng qua nước Vệ. Sao hỏi nhiều câu lạ thế. Chuyện như thế mà nói ra, có phải làm thiên hạ lo lắng , ảnh hưởng đời sống thường ngày. Có 4 lính chứ 40 lính cũng phải giữ kín. Đợi sau khi tìm hiểu giặc ''lạ'' tràn sang biên ải giết lính là quân nước nào thì tính sau, biết đâu chỉ là phường giặc cướp lân bang giả mạo làm càn thì sao.

Không Phu Tử không hỏi nữa, lái buôn ra về. Không Phu Tử quay lại nói với các trò.

- Có ai hiểu những gì kẻ lái buôn người Vệ kể không ?

Tăng Tử thưa.

- Thưa thầy, cứ như lời người Vệ kia nói. Thì nước Vệ thật thái bình, yên ổn.

Không Phu Tử cười nói

- Anh thật hiểu người Vệ khi nói câu ''cứ như người Vệ kia nói''