Thứ Ba, 4 tháng 11, 2008

Đại Vệ chí dị

Năm Mậu Tí, đời Vương Mạnh, hiệu Hoà Sản.

Ngập lụt triền miên khắp đất nước. Ở kinh thành là nước ngập đến ngang hông. Nước dâng cao làm chết hàng chục người. Dân kinh thành sống khổ sở, nheo nhóc vì nước lũ.

Phường lái buôn nhân cơ hội ấy mà trục lợi, mớ rau con cá giá gấp chục lần hàng ngày. Kẻ lái buôn tên là Gió ở ngoại thành, nghe tin kiếm được bạc vội vàng vào kinh thành để dò la giá cả, hòng tính kế làm ăn. Vội vàng bất chấp mưa gió từ bên kia sông chèo thuyền sang. Đến giữa dòng thuyền xoay tít không sao đi được, thấy xa xa là núi Tản Viên bèn khấn thầm.

- Thần cho con qua được quả này, con tạ thần mộtcon lợn béo.

Tức thì thuyền ngừng quay, mũi thuyền hướng bờ Nam lao vun vút , nhắm mắt đã thấy bờ.

Lái Gió lên bờ, vào làng Nhô mua con lợn bột mới sinh, dìm xuống nước cho uống đẫy bụng. Hai bên bụng lợn căng phềnh, thả dưới chân núi Tản. Lợn con ặc è chạy. Lái Gió chắp tay khấn.

- Y lời một con lợn béo, thần phù hộ cho con làm ăn khấm khá, sau ắt hậu tạ, không dám sai lời.

Chuyến ấy Lái Gió vào kinh thành, bán thuốc trị tiêu chảy. Do nước ngập lâu ngày, bệnh dịch hoành hành. Thuốc bán chạy lắm. Lái Gió được cả túi bạc nặng. Lòng hớn hở qua sông về nhà. Khi gần về đến nhà thì trời đã tối, ngang qua rặng cây thấy tiếng nói chuyện xì xào, ngoảnh đi khoảnh lại không thấy bóng người. Lòng rất đỗi hoảng sợ lắng nghe thấy tiếng vang vẳng trên cây.

- Người lái buôn nước Vệ kia vừa lừa được cả thần đấy

Lại có tiếng khác.

- Kẻ ấy thế nào cũng gặp hoạ, thần Tản Viên cho hắn về nhà gặp người thân lần cuối mà thôi.

Lái Gió nghe xong, hoảng loạn cực kỳ, ba chân bốn cẳng chạy về nhà. Viết di chúc, dặn dò người thân. Rồi tắm rửa sạch sẽ trèo lên giường đắp chăn. Nằm được một lát bỗng nhỏm dậy sai người chạy đi mời ông từ giữ đền Tản đến.

ông từ núi Tản đến nơi, thấy Lái Gió đã yếu lắm rồi.. Ông bắt mạch xong nói.

- Bệnh này do gian dối mà ra, nay chất hàn đã nhiễm tận xương tuỷ, chả mấy mà chết.

Lái Gió nghe xong, mới bật dậy cười ha hả nói.

- Ta mời ông đến không sai, nếu ông nói thế mệnh ta còn lâu mới chết.

Cả nhà đang chuẩn bị hậu sự cho Lái Gió đều ngạc nhiên, ông từ hỏi.

- Mày lừa cả thần mà nói không bị phạt ư ?

Lái Gió cười ngặt nghẽo nói.

- Lừa thần có con lợn mà chết thì thiên hạ này chết hết rồi. Xin hỏi ngài, kẻ nào chức càng to, lừa càng to, tội càng to đúng không ?

ông Từ gật đầu, Lái Gió tiếp lời.

- Ngày nay cả nước Vệ này là nước lừa, triều đình dâng lễ tổ Hùng Vương bằng bánh trưng, bánh dầy giả. Trước mặt cả thiên hạ mà dám lừa ,nào bị làm sao. Cớ gì ta lại bị , nay có danh sách này của những kẻ lừa thần, dối tổ tiên. ông mang về cho thần xem. Nếu giết hết lũ ấy thì Gió này có chết cũng cảm phục cái ân uy của thần.

Ông Từ cầm danh sách Lái Gió đưa ra về. Lái Gió nhỏm dậy, xỏ guốc đi lại nhởn nhơ. Pha chè mòi hàng xóm đến uống. Có người hỏi.

- ông không sợ sao ?

Lái Gío cười đáp.

- Cứ như ta suy thì hành pháp nước Vệ điều tra xem xét danh sách ấy mất 1000 năm, thần có nhờ Nam tào, Bắc đẩu, Diêm Vương cũng mất 100 năm. Huống chi khi xét đến tội lại phài dò con nhà ai, cháu nhà ai nữa thì thời gian không sao mà biết được. Mà đời ta đâu có sống được quá 50 năm nữa.

Lại nói đến ông Từ núi Tản. Mang tờ đơn của Lái Gió về, qua sông sóng nước trùng trùng, ba ba, thuồng luồng vũng vẫy dữ dội. Trong bóng nước mịt mùng thấy Thuỷ Tinh cầm đinh ba cưỡi sóng lướt đi, dáng đầy kiêu hãnh. Thuỷ Tinh thấy ông Từ mới hỏi

- Này bằng hữu, lâu quá không gặp. Cô ấy vẫn mạnh khoẻ chứ, mà sao bằng hữu lại đóng giả ông Từ đi đâu thế.

Sơn Tinh tức ông Từ nói

- Ta đi xem dân Vệ lòng dạ thế nào mà lừa cả thần , đang dò xét định tội để trừng phạt răn đe kẻ khác đây.

Thuỷ Tinh cả cười mà nói

- Chẳng phải dân vệ từ đời tổ tiên đã lừa đấy thôi sao ?

Sơn Tinh

- Tổ tiên lừa từ bao giờ ?

Thuỷ Tinh cười nhạt nhắc.

- ông không nhớ vụ thách cưới à,? Ông liệu có tra được đến mấy nghìn năm hay không. Giờ nước Vệ đang ổn định. Người dân sống trong cảnh thanh bình, thoải mái làm ăn. ông làm thế là gây xáo trộn, xét lại quá khứ. Cứ như tôi đây này, chuyện cũ ông với tôi giờ tôi cũng không nhắc tới. Hướng tới tương lai. Hiện nay không phải là mùa làm ăn của tôi đây sao? Ông mà điều tra thì đến ngọn rau cũng chả còn ai cúng cho ông. Thà có con lợn nhỏ còn hơn là không có. Nay việc dưới nước tôi có phần của tôi, việc trên cạn ông có phần của ông. Chúng ta chia nhau mà hưởng có phải lợi không ?

Sơn Tinh nghe xong thần người ra. Đoạn thò tay vào túi lấy tờ đơn của Lái Gió ngầm vò nát đi.

IMG_5777.jpg

Dân kinh thành ngập lụt nheo nhóc, tiếng kêu ai oán. Quan tổng trấn kinh thành.

- Chúng mày lười lắm, không chịu bảo nhau lấy gầu đoàn kết mà múc đổ ra sông. Kêu cái gì mà kêu.

Cả kinh thành nghe thấy đều phẫn nộ, việc ấy đến tai triều đình. Quan tổng trấn cả cười mà nói giữa bàn nghị sự.

- Chúng tức thì làm được cái gì, chủ trương đâu đã vào đó rồi. Vừa rồi các thần gặp nhau bàn ở sông các ngài không thấy sao ?

Trêìu đình hỉ hả gật đầu

- Ừ các thần trên kia đã chủ trương thế, chúng ta cớ gì mà phải lo lắng. Đúng là bọn dân đen, ngu thế không biết. Trời có lúc nắng. lúc mưa. Đợi đấy vài hôm thì mưa tạnh, kêu gì lắm thế.

Họp xong ra nghị quyết.

- Bất cứ kẻ nào nhân dịp mưa bão mà báng bổ triều đình, đều ghép vào tội phản nghịch. Bắt ngay tại chỗ. Còn việc phòng chống lụt lội đã có các cơ quan chức năng, ban ngành nghiên cứu tìm cách đối phó. Tạm thời nhân dân chủ động khắc phục khó khăn.

Nhân dân nước Vệ nghe lời, bảo nhau lấy gầu, xô , chậu múc nước tát ra sông. Khổng Phu Tử đi qua thấy vậy khen.

- Không ở đâu dân lành như dân Vệ.

Học trò là Tử Cống đáp

- Dân Vệ lành, nhưng người Vệ không thật.

Tử Lộ nói

- Bao giờ người Vệ thật, họ sẽ không lành nữa

Khổng Tử chốt hạ

- Họ còn lành thì còn không biết cái thật .

Thứ Hai, 3 tháng 11, 2008

Nhân dân quan liêu.

Người đầy tớ trung thành của nhân dân Hà nội vào những ngày mưa bão vừa qua đã dũng cảm vạch trần tệ quan liêu, ỷ lại của bọn giai cấp làm chủ.

Bí thư Hà Nội: "Thiên tai thì không tính trước được"

"Kinh nghiệm tốt nhất vẫn là huy động chính sức dân và huy động tại chỗ. Do đang đi kiểm tra dưới cơ sở nên tôi thấy nhân dân ta bây giờ so với ngày xưa ỷ lại Nhà nước lắm. Cứ chờ trên về, chờ cung cấp cái này, hỗ trợ cái kia chứ không đem hết sức ra tự làm"- Từ Mỹ Đức - Hà Nội, Bí thư Thành ủy Phạm Quang Nghị trao đổi với VietNamNet qua điện thoại chiều 2/11.

http://vietnamnet.vn/chinhtri/2008/11/811500/

Đề nghị phát huy học tập tinh thần nói thẳng, nói thật của đầy tớ nhân dân, uỷ viên BCT đồng chí Phạm Quang Nghị.
Bọn nhân dân quan liêu, thụ động, ỷ lại là một ý thức cần lên án từ rất lâu. Lúc nào chúng cũng mong chờ Đ và Nhà Nước ta ra tay. Tại sao chúng là chủ mà chúng không chịu vận động khắc phục hậu quả.
Một bọn chủ mà chỉ ỷ lại đầy tớ như thế này, báo ao đất nước không phát triển được.
Hoá ra bây giờ mới nhận thức, nước Việt này nghèo khổ là do bọn nhân dân làm chủ, giá như để cho Đảng của đồng chí Phạm Quang Nghị làm chủ có phải là tốt hơn không. Nhân dân chỉ lên đóng vai trò làm đầy tớ lãnh đạo.

Thứ Năm, 30 tháng 10, 2008

Bên ấy các bạn học bơi chưa ?

Hôm nay ở quê tớ, mưa trắng đồng. Nhưng bên này nước thoát tốt vì cống chảy ra sông thoáng, không bị rác rưởi, nhà cửa lấn chiếm như bên Hà Nội nhà các bạn. Trời mưa tớ ngồi nhà trông hàng, mà càng mưa hàng nhà tớ lại càng đông khách. Tớ thương các bạn bên ấy lắm. Các bạn ở Hà Nội cố gắng mà học bơi nhé. Nếu giờ tớ ở đấy tớ bán phao, loại phao mà luồn vào hai bánh xe máy là xe nổi thẳng đứng. Đẩy qua chỗ lụt thì tháo phao nổ máy đi. Hoặc tớ sẽ sắm thuyền.

Đà này không khéo hội thi Phù Đổng sắp tới, các bạn Hà Nồi nhà ta có khi giật giải nhất môn bơi lội.

Lúc ấy đừng quên ơn Đảng, Chính Phủ đã tạo điều kiện môi trường cho các bạn có điều kiện tập tành nhé.

Vài tấm ảnh cảu anh bạn Quang Bảo dầm mưa đi chụp thủ đô ngàn năm mến yêu của ta. Ảnh chiều nay đây

IMG_4491.jpg

Nghe đâu ngành du lịch đang khai thác dịch vụ du lịch trong lòng Hà Nội trên thuyền. Khách nước ngoài nồng nhiệt đón nhận lắm. ôi Hà Nội đẹp như Vơ Ni Dơ

IMG_4611.jpg image by nguoibuongio
IMG_4506.jpg
Chúc các bạn sớm biết bơi, sớm sắm thuyền máy nhé !

Đố biết thằng này nói gì ?

Có một lệ thế này, không được nói xấu , xúc phạm lãnh tụ. Còn lãnh đạo thì thoải mái, trừ cấp trung ương. Còn các bộ ( lại trừ bộ công an vì bộ này có quyền bắt người) thì thả ga.

Cho nên người nào giúp dân thì gọi bằng ông, thằng nào hại dân hoặc làm quan mà không giúp gì cho dân thì cũng thế. Bọn này gọi bằng '' thằng'' luôn cho nhanh. Chả ai bảo mình vô học khi gọi bọn sâu mọt này là thằng.

Trước giá dầu thế giới giảm,. thằng Vũ Văn Ninh này lại phát biểu trả lời báo Viet Nam Net.

http://vietnamnet.vn/chinhtri/2008/10/811202/

Trong này có đoạn mà cỡ bộ trưởng Việt Nam diễn giải lòng vòng, không hiểu thế nào mà lần. Rất tối nghĩa. Loại này là bộ trưởng thì Việt Nam hết người

Ví như khi giá lên thì cho doanh nghiệp trích lại một khoản để đề phòng rủi ro về giá. Khi giá xuống, được phép trích một khoản rủi ro thì khi giá lên không được điều chỉnh giá ngay và lấy khoản trích để bù vào, như thế doanh nghiệp chủ động hơn.

Ai cũng biết là giá xăng hiện giờ cao một cách phi lý. Mọi người chửi bọn doanh nghiệp xăng dầu , thế cũng oan. Vì bọn nó có mà đợi đấy mà ăn một mình. Dạo này NN bù tiền cho ngân hàng làm ăn thau lỗ, bù cho tham nhũng, thất thoát nên mới tận thu của dân khốc liệt quá. Còn loại vẹt Vũ Văn Ninh này nói quấy quá cho có lý do thôi. Nhưng nói bừa chả ra đâu vào đâu thế này coi thương dân trí người Việt Nam quá

Thứ Tư, 29 tháng 10, 2008

Hoa Trinh Nữ

Sáng nay đi loanh quanh vào mấy làng tìm mua gà về nuôi.

Mọi khi vợ thổi cơm cho ăn. Mấy hôm nay thổi cơm lấy, những hạt cơm thừa và thức ăn thừa mới biết là vợ toàn cho vào sọt rác. Ngày bé ở nhà mình cũng phải thổi cơm. bố dặn nhũng hạt cơm thưùa, thứuc ăn thừa phải cho vào vại nước gạo. Để bà Hàn hàng xóm sang lấy về nuôi lợn. Có hôm rửa nồi cơm, những hạt cơm còn lại vương ra sân. Bị bố mắng một trận. Từ đấy mỗi khi nhìn thấy hạt cơm rơi thấy xót của thế nào. Bởi tưu duy nhà quê như thế từu bé, nên thời buổi này mình vẫn xót những hạt cơm đợi xe rác qua đổ. Quyết định đi mua mấy con gà mái. Cho chúng ăn thứuc ăn thừa và chúng sẽ đẻ trứng cho Tí Hớn ăn. Tiện cả đôi đường. Trên đường đi thấy đám hoa này đẹp quá, chợt nhớ máy ảnh trong yên xe lấy ra chụp.

PA300045.jpg

Chụp xong mới nhìn lại là cây xấu hổ, còn gọi là cây Trinh Nữ. Nhưng cái tên Trinh Nữ đẹp thế mà sao lại là lioại hoa dại thế này nhỉ. Loài hoa mọc cùng cỏ dại, có mặt khắp nơi. Trong những năm tháng đã qua lâu. mình từng sống ở một vùng đồi cằn cỗi. Chỉ có loài cây này mọc, thêm chút sim. Nhưng mình chả thấy hoa bao giờ, chắc tại nơi đấy đất cằn quá. Hay vì những linh hồn của người chết trẻ chôn ở đó khiến loài hoa Trinh Nư thấy xấu hổ mà không dám nở. Có lần một bà mẹ đến đó mới biết tin con mình đã chết. Chôn trên ngọn đồi, bà leo lên khóc vật vã. Bà lăn lộn túm vào những đám cây này, gai cây đâm tứa máu tay, cào xuớc mặt. Bà khóc gọi trời, gợi Phật và gọi nhiều thứ nữa. Chẳng có ai bên cạnh bà mẹ mất con ấy, mình đứng ngọn đồi bên kia nhìn sang thôi. Lúc mình đi bà ấy vẫn còn khóc, nhưng tiếng rên nhỏ và nghẹn lắm.. Mình áng chừng bà mẹ ấy kém mẹ mình khoảng ba bốn tuổi. Đêm ấy mình nghĩ về mẹ, mình biết mẹ mình vẫn hàng ngày tụng kinh, gõ mõ cầu Trời, khấn Phật phù hộ cho mình. Mãi không ngủ nổi mình viết bài thơ gửi mẹ. Đạon cuối có câu.

Rồi hôm nao hạn trời con qua hết.

ơ mẹ kìa ! Tượng Phật sáng hào quang.

Đôi khi, có những việc mình thấy cần thay đổi, cần phải làm một bước ngoặt. Nhưng mỗi lần như thế lại nhớ đến ngọn đồi đầy cây Trinh Nữ. Nhớ đến bà mẹ khóc con, nghĩ đến mẹ mình đã gần 80 tuổi.

Không biết bây giờ trên ngọn đồi ấy, hoa Trinh Nữ có nở như ở đây hôm nay không ? Lúc viết dòng này trời mưa suốt.

cảnh quê

PA300049.jpg

Quanh nơi mình đang sống đây, quê xịn 100% nhé. Con béo Hà Linh Ngọc nó cứ vu mình ở thành phố. Đưa ảnh này lên blog cho bạn bè biết. Khi nào các bạn rảnh rỗi chủ nhật về quê chơi với mình.

PA300052.jpg

PA300054.jpg image by nguoibuongio

Sinh nhật một mình.

Tối qua Tí Hớn một mình lẻ loi, tự mình sinh nhật mình. Vì nhà mới chuyển về ngoại ô. Chung quanh toàn đường cao tốc lên Tí Hớn không có hàng xóm. Cũng có bánh ga to, nhưng mỗi một cái bánh, không có nến, không có bánh kẹo, nước ngot hay bạn bè gì hết. Không biết một cái bánh ga to có làm nên sinh nhật không.

PA290033.jpg image by nguoibuongio
Bàn sinh nhật của Tí Hớn là cái bàn bi- a. Trên cái bàn này Tí Hớn ngồi khoanh chân tự hát bài hát mừng sinh nhật mình. Nhưng lòng dạ của chàng trai nhỏ chỉ hướng về cái bánh. Dường như đối với cậu, một mình cũng làm nên một lễ sinh nhật. Chỉ cần có cái để ăn, để nghịch là đủ.
PA290025.jpg image by nguoibuongio
Cậu ngừng lại một lát, chờ đợi hiệu lệnh của bố cậu. Một gã đàn ông độc ác, bởi thế đôi mắt của Tí Hởn đầy tia lửa. Cậu sốt ruột lắm mà bố cậu cứ bắt cậu chờ đợi., bắt cậu phải làm mẫu mới cho ăn bánh. Cậu sẽ nhớ mối thù này, nếu mai sau lão ta còn sống để cậu nuôi. Cậu sẽ cho lão ta biết thế nào là chờ đợi. Lúc ấy đừng trách cậu bất hiếu.
PA290034.jpg
Lệnh trên đã ban ra, nhanh như sóc cậu nhón luôn quả dâu tây. Tăm mãi từ nãy đến giờ. Cậu nhón luôn cho vào miệng gọn lỏn.
PA290028-1.jpg picture by nguoibuongio
Sau đó là một cuộc oanh tạc thật sự vào cái bánh, với dao, thìa, bát. Một mình Tí Hớn xung đột phá tan cái bánh. Mặt cậu bê bết lớp kem bánh. Nhưng tí nữa bọn nô lệ sẽ tắm rửa cho cậu, nên cậu không bận tâm chuyện đó. Cậu cứ xùng xục với cái bánh đến khi nó thành một đống bét nhè không ra hình gì nữa.
PA290037.jpg image by nguoibuongio
Sau khi không còn ăn nổi, cậu bỏ đi ra ngoài tìm máy để đòi chơi điện tử. Buổi sinh nhật của cậu kết thúc lặng lẽ và đơn giản. Không biết cậu có buồn khi một mình . lẻ loi với sinh nhật mình không. Vì bố và mẹ cậu đều mỗi người một việc trong lúc cậu tự sinh nhật. Dường như cậu không buồn, vì cậu hồn nhiên đi phá phách, càn quétkhắp nhà một hồi khi không được chơi điện tử.
PA290038.jpg