Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2009
google sẽ giữ hộ chúng ta !
Trước một ngày ''nhạy cảm'' ,một phóng viên của một tờ báo điện tử gò lưng viết bài trong đêm. Viết trong nỗi xúc động dâng tràn. Mỗi một dòng viết lại khơi lại hình ảnh những ngày khói lửa , đau thương, mất mát trên quê hương mình. Những hình ảnh người lính mùa xuân ra trận, lời hẹn ước với mối tình chớm nở, phố phường thân yêu để lại sau lưng. Người viết lúc nhanh dồn dập theo cảm xúc và ý tứ ồ ạt kéo về, lúc lại ngậm ngùi , đau đáu xót thương cho những người lính đã hy sinh khi tuổi thanh xuân tràn nhựa sống. Đôi lúc người phóng viên ấy tràn nước mắt bởi những hình ảnh quá sống động như thước phim hiện ra trước mắt. Anh lính áo xanh ngậm chiếc kem Bốn Mùa bên hồ Gươm xanh ngắt dòng người đi lại ngược xuôi, leo lên tàu điện anh nói với bạn mình - ngày mai tao lại lên chốt, không biết còn về đây ăn kem nữa không ?- người lính trẻ ấy đã không bao giờ quay lại với cây kem Bốn Mùa, với '' Hồ Gươm xưa vẫn chưa phai màu'' kể từ ngày đi đó. Anh nằm lại trên một ngọn núi cao nơi tuyến đầu tổ quốc.
Không biết có đăng được không ? Ý nghĩ đó thoảng qua làm người phóng viên thoáng do dự. Nhưng phóng viên bặm môi viết tiếp. Cho dù không được đăng vẫn viết để những gì chất chứa trong lòng được tuôn tràn, được thổ lộ trên mặt giấy. Viết cho hết tâm tư của mình, cho dù không được đăng. Cho dù chỉ là bản thảo vài người bạn thân đọc được cũng an ủi ít nhiều.
Bài viết đã xong sau một đêm thức trắng, phóng viên đến nơi làm việc trình cho Tổng Biên Tập. Câu hỏi ngại ngùng.
- Anh ơi ! Không biết có bị bắt gỡ không.?
Tổng Biên Tập đọc bài, anh thấy cả một quá khứ hào hùng của dân tộc trở về trên trang giấy, anh thấy cả tâm tư của phóng viên cũng như muôn triệu con tim người Việt đang hòa nhịp đập tạo thành khúc tráng ca bi hùng. Anh nói.
- Cứ đăng, bắt gỡ thì gỡ, bắt phạt thì chịu phạt.
Bài viết được đăng lên báo điện tử. Phóng viên nhìn nó trên trang điện tử hồi lâu nói.
- Chắc chỉ được mấy tiếng.
Tổng Biên Tập gật đầu.
- Cho dù thế nào , thì google sẽ giữ hộ chúng ta.
Thứ Năm, 5 tháng 3, 2009
Đại Vệ chí dị
Bao Thanh Thiên có lần nói với thuộc hạ.
- Pháp luật chặt chẽ như nước Vệ, người như ta sang đấy chả có việc mà làm.
Cháu tám đời của Hàn Phi Tử tên là Chính nghe thấy đồn vậy, cất công sang Vệ để tìm hiểu về bổ sung sách cho Hàn. Chính xin làm chân thư ký tòa hình ở thành Nội để học hỏi các quan lại nước Vệ xử án. Hôm đầu tòa xử một quan chức phạm tội tham nhũng. Quan chánh án nói trước công đường.
- Pháp luật nước Vệ vốn có tính nhân đạo, nhằm giáo dục con người phạm lỗi sửa đổi chứ không nặng về trừng phạt. Xét thấy bị cáo có trình độ, kiến thức. Làm việc triều đình lâu năm, thân nhân tốt chưa vi phạm pháp luật lần nào. Sau khi cân nhắc tòa tuyên án bị cáo phải nhận mức án cảnh cáo và 30 tháng thử thách.
Bị cáo cúi đầu lạy tạ, hoan hỉ cùng thân nhân ra vẻ. Chính chép trong sổ riêng của mình rằng.
- Người Vệ học cái nhân nghĩa của đạo Khổng, xử luật lấy cái tình người làm trọng. Dân chúng vì thế mà cảm phục triều đình. Mọi sự trở nên hài hòa, êm ấm.
Hai tháng sau lại có kẻ làm quan, trót phạm như vậy. Quanh chánh án trước công đường phán rằng.
- Bị cáo đã được triều đình đào tạo trở thành kẻ có kiến thức, đáng ra phải hiểu biết pháp luật hơn người khác. Thế nhưng y lại cố tình phạm tội. Cần phải trừng trị để giáo dục làm gương cho kẻ khác. Phải xử thật nghiêm khắc để người dân thấy rõ tính nghiêm minh của pháp luật. Sau khi cân nhắc tòa tuyên án tịch thu tài sản sung công quỹ, phạt 30 tháng tù giam.
Bị cáo xanh xám mặt mày, run rẩy tâm phục, khẩu phục nhận tội.
Chính chép trong sổ tay.
- Pháp luật nước Vệ có tính pháp trị như Hàn Gia nói ''"Pháp luật không hùa theo người sang...Khi đã thi hành pháp luật thì kẻ khôn cũng không từ, kẻ dũng cũng không dám tranh. Trừng trị cái sai không tránh của kẻ đại thần, thưởng cái đúng không bỏ sót của kẻ thất phu".
Chính nói ý mình thêm rằng - Pháp luật nước Vệ uyển chuyển giữa nhân nghĩa và nghiêm khắc như vậy được vốn là có hệ thống quan lại thông minh, họ biết cách xử một tội mà luận theo nhiều cách khá nhau. Cách nào nói ra cũng hợp lý. Người xử án nước Vệ ngoài nắm rõ luật ra nhất thiếp phải có một bản lĩnh thuyết phục được mọi người tin vào mức án đã xử là công bằng. Đây là điểm quan trọng nhất trong hệ thống pháp luật nước Vệ.
Chính lúc nhàn đi quanh thành xem dân chúng thi hành luật pháp ra sao. Đi đến đâu cũng thấy cái '' hòm thư tố giác tội phạm''. Lại thấy có hòm thư đề '' ý kiến đóng góp nhân dân'' nhân thấy có người đi qua bèn hỏi tại sao có hai hòm thư ấy. Kẻ kia đáp.
- Tố giác tội phạm là để dân tố giác tội lẫn nhau. Còn cái kia là để dân góp ý với quan. Ông đọc thế mà chưa hiểu à.?
Chính lắc đầu nói.
- Không hiểu, khi đã là luật thì Hàn Gia đã nói. Luật pháp bất vị thân, từ đại thần đến dân đen phạm tội đều phải đối xử như nhau hết. Sao lại phân biệt '' tố giác'' với ''ý kiến đóng góp''.
Kẻ kia giải thích.
- Này nhé, tố giác phạm tội thì dành cho bọn dân đen, bọn chúng thì cần gì đóng góp ý kiến, sai luật cứ đem ra mà xử. Nhưng các quan nước Vệ vốn cao quý, nước Vệ phải sáng tạo ra mục'' ý kiến đóng góp'' để bảo vệ các quan trước các thế lực thù địch âm mưu lợi dụng luật khiếu nại, tố cáo để vu không làm hại. Nhận đơn tố giác thì có thể làm triệt để ngay, còn nhận thư đóng góp thì cần xem xét, đã là ý kiến đóng góp thì tất phải xem ý đó thế nào, không như tố giác. Một việc phải khẩn, một việc phải khoan. Cái tài tình của nước Vệ tôi là chỗ đó.
Chính về nước, qua phủ Khai Phong chơi. Nhân tiên nhắc lại câu nói với thuộc hạ của Bao Công, Chính nói rằng.
- Ngài nói đúng một vế, ở nước Vệ không cần đến người như ngài. Sang đấy ngài không có việc mà làm.
Bao Thanh Thiên nói.
- Bởi vì pháp luật nước Vệ đã nghiêm minh, dân Vệ ai cũng hiểu. Cần gì đến ta.
Chính giơ sổ tay ghi chép cho Bao Công xem rồi nói.
- Cái này thì ngài sai, nước Vệ làm gì có luật pháp để ngài là người hữu dụng.
Thứ Tư, 4 tháng 3, 2009
Rất cần giúp đỡ.
Các bạn nào quan tâm đến xin mời qua trang web www.nghilucsong.net tham khảo
Danh sách các bạn đã đóng góp qua blog này
Công Tôn Sách - 800k
Chị Hậu- 1 triệu.
Bạn Muối - 300k
Bạn Độc Cô Huynh- 200k
Bạn Sinh Tiến- 200k
Bạn Phú, CTCP truyền thông Sơn Ca -500k
Anh Hoàng Linh, nhipcauthegioi.hu - 500k
Bạn Đoan Trang, TuaanfVietnamnet -100k
Bạn Julica, Hunggari -100k
Leila blog -100k
bạn Hà Hunggary -200l
Chị gái của Nguyễn Thị Hương - 500k ( thế mà không gửi trà cho mình)
Thứ Ba, 3 tháng 3, 2009
About entry tha nhu giot mua roi
Tôi đánh giá hai bức thư sẽ là một trong những entry hay nhất trong blog của tôi. Nếu không đưa ra, tôi có lỗi với cộng động bạn đọc vì để những gì tốt đẹp nhất của con người không được mang ra chia sẻ. Mong các câu trả lời cho entry này thấm đượm tính nhân văn của con người, giúp chúng ta sống và chia sẻ với nhau những gì tốt đẹp nhất mà chúng ta mang đến cho nhau trong pham vi có thể.
Gửi em; Vì anh trả lời thư em bị lỗi kỹ thuật không được. Anh đưa thư em ra đây cho các bạn cùng chia sẻ. Trà Ô Long anh uống nửa hộp thì bỏ vì không quen. Cô gái mà em nhắc đến ánh '' lửa hàn'' không phải là người trong entry vừa xong. Mọi chuyện với anh đúng là qua rồi em ạ.
Các câu trả lời khác dành cho bạn đọc thư em.
-------------------------
Sent To: Người Buôn Gió
About entry tha nhu giot mua roi
Anh ạ!
Em thường xuyên đọc blog của anh khoảng nửa năm nay, và hình như chưa bao giờ em comment. Em biết, đó là thái độ không tốt. Vào nhà người khác mà không hỏi, ra cũng không chào thì mất lịch sự lắm. Nhưng biết làm sao được. Comment để chia sẻ với anh thì em chưa đủ thân. Comment để đồng tình hay phản đối với tất cả những quan điểm, những suy nghĩ của anh thì em không muốn. Blog cá nhân là chốn riêng tư...
Em nhớ có một lần, anh kể về một cô gái, nhìn về phía ánh lửa hàn, cô gọi cho anh...
Không biết entry này có phải là cô gái ngày xưa ấy?
Đó là em tò mò suy đoán thôi.
Còn lý do em gửi mess cho anh là vì, cô gái đó - giống em. Em cũng từng gặp một người. Một người cho em cảm giác như gặp lại một nửa của mình. Nhưng người đó không cho em cảm giác an toàn. Không phải người đó quá ngang tàng, hay làm những việc khác người như anh ( đôi khi không phải ai cũng đủ dũng khí làm những việc mà mình thực sự muốn làm- đó là lý do em đọc blog của anh lâu thường xuyên như thế)- mà vì, người đó quá hoàn hảo. Đó là vấn đề về phía em phải không?
Có một lần, em nói với người ấy, sự do dự chỉ có trong hai trường hợp: Một là, có quá nhiều lựa chọn để quyết định; hai là sự lựa chọn đó chưa đủ sức làm cho người ta tin tưởng vào nó. Em ở vào cả hai trường hợp đó.
Gần 10 năm qua rồi. Em cũng đã đi, em cũng đã đang làm ra tiền. Em cũng vẫn một mình. Giống như cô bạn anh. Nhưng có một điều khác. Người bạn em đã từng lấy vợ và cũng chia tay ngay trong tháng đầu tiên đó. Em không trách cứ, dù buồn rất nhiều. 10 năm nay, có nhiều cơ hội để em rẽ sang hướng khác, để xây dựng cho mình một cuộc sống hạnh phúc. Nhưng mỗi lần cần phải quyết định, em lại nhớ về người ấy. Và em nhận ra rất rõ ràng rằng, chỉ có người ấy là người duy nhất em muốn sống cùng, chỉ có người ấy là người mà em có thể yêu đến tất cả những thói hư tật xấu, chỉ có người ấy xuất hiện trong mỗi ước vọng về một gia đình ấm áp của em. Chỉ có người ấy là người em vẫn muốn nhìn thấy mỗi sáng thức dậy trong 10 năm nữa
Sent To: Người Buôn Gió
Em xin loi, vi nhung gi muon noi voi anh dai qua, nen ngat lam 2 mess....
Những ngày này, em suy nghĩ nhiều. Em bỏ tất cả, để về bên người ấy, hoặc là em chọn một lựa chọn khác tốt hơn cho mình.
Và em lựa chọn sống bằng cảm nhận. Em không muốn lãng phí một cuộc đời bên cạnh người mà em không yêu, chỉ để vì có một gia đình.
Có thể, rồi cuộc sống với những va đập sẽ làm tan đi những mộng mơ, những niềm tin hay những mong muốn về nhau. Nhưng ít nhất, em cũng sẽ không phải sống với một người khác mà vẫn ôm trong lòng một niềm tiếc nuối.
Đó, có thể là những gì mà bạn anh cảm nhận chăng?
Bạn anh, hãy thông cảm với cô ấy.
Vì có thể, người ta phải mất rất, rất nhiều thời gian để hiểu rõ chính mình và những gì mình yêu quý. Thời gian làm cho con người ta thay đổi, nhưng thời gian cũng làm cho người ta nhận rõ mình hơn.
Dù sao, thì mọi chuyện đã qua rồi, phải không anh?
Hãy nhìn cô ấy với một cái nhìn rộng lượng hơn.
Chúc anh sức khỏe và niềm tin!
P/S: Cám ơn anh vì đã chịu khó nghe em lải nhải. Icon cười toe toét...
---------------------------------------------------------------
Thứ Hai, 2 tháng 3, 2009
Thà như giọt mưa.
Cô kéo ghế ngồi. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô mặc váy. 10 năm trước có lần cô nũng nịu nói.
- Sau này em học xong, đi làm công chức còn mặc váy ngắn nữa cơ.
Chiếc váy ngắn làm cô duyên dáng khi chuẩn bị ngồi. Cô giở menu gọi đồ uống, người phục vụ quay đi. Cô hất hàm rất điệu hỏi tôi.
- Nào, anh thế nào.?
Tôi nhìn xuống bàn, cái bàn sạch quá chả có điểm nào để chú ý.
- Anh lấy vợ rồi.
Mắt cô mờ đi, khuôn mặt khá xinh thoáng thẫn thờ. Cô hít hơi rồi lại hất nhẹ hàm hỏi tiếp.
- Lấy vợ lâu chưa ?
Tôi tìm bao thuốc, nó ở trong túi quần mà tôi lôi mãi mới ra. Tôi châm điếu thuốc. Lúc chúng tôi lần đầu gặp nhau trong đền Gềnh, tôi ngồi trên cái ghế đá ven sông Hồng hút thuốc. Cô ngắm tôi. Sau này cô nói cô thấy tôi quyến rũ trong khói thuốc chiều hôm ấy.
- Anh lấy sau khi chúng mình chia tay 4 năm, giờ anh có một con trai.
Cô đặt tay lên ngực như chặn cái gì trong đó, đấy là dấu hiệu sắp khóc của ngày xưa khi cô thuyết phục tôi điều gì không được.
- Sao anh không nói gì với em..
Cô nghẹn lời ... bật khóc, nước mắt chan chứa trên đôi má.
Tôi muốn vuốt tóc hay đặt tay lên vai cô an ủi, nhưng cái bàn ở quán cà fe này rộng quá. Làm thế tôi phải đứng dậy vươn tay sang bên kia. Dỗ kiểu ấy thì thà không dỗ cho xong. Tôi ngồi im.
Cô lục túi lây giấy lau mặt, mắt đỏ hoe cô nhìn tôi mím miệng nói từng chữ.
- Sao anh không nói cho em biết trước.?
Tôi phải trả lời, lúc này tôi phải trả lời, không ngồi im mà kệ sự đời được. Mặc dù trước buổi hẹn tôi đã nghĩ nát óc là không biết gặp cô để làm gì hay nói gì nữa. Tôi nghĩ cứ đến lúc đó tùy cơ sự hẵng hay. Còn không gặp lần này ắt phải gặp lần khác. Tôi cũng nói từng tiếng thật chậm.
- Em ạ, lúc em nói là chúng mình cần chia tay. Em không thấy tương lai với anh. Anh đau đớn lăm, nhưng anh cũng gật đầu, vì anh nghĩ khi em đã không còn tình cảm. Níu giữ không ích gì, mà níu giữ cũng chả được. Đôi lúc sau này anh nghĩ em giận anh, có dịp chúng mình sẽ làm lành. Nhưng câu nói cuối của em là - anh đừng làm gì để ảnh hưởng đến hạnh phúc em sau này- câu đó làm anh nghĩ em đã rất chín chắn. Em còn nhớ hai tháng sau đó hôm trung thu, anh dẫn thằng Hiệp đi chơi. Thấy em và anh đó ngồi ôm nhau trong quán Cây Đa ở Cung Thiếu Nhi. Bọn em trông rất hạnh phúc. Anh thấy mắt em thoáng sợ hãi lo rằng anh làm điều gì. Anh phải cố cười tươi khi chúng mình giáp mặt nhau. Để anh ấy không phải nghĩ gì. Để em yên tâm với hạnh phúc mới mà em đã chọn. Sau này em đi nước ngoài công tác...4 năm sau anh lấy vợ. Nếu em bảo rằng anh phải chờ em khi anh đã chứng kiến và sống trong từng ấy năm em không tin tức liên hệ gì cho anh. Như thế anh thấy không đúng.
Cô ném cái giấy ăn xuống đất, giận dữ nói.
- Nhưng em chưa lấy chồng, anh cũng chưa được lấy vợ. Anh có biết thỉnh thoảng em về nước. Em vẫn đi qua nhà anh. Chỉ cần thấy anh trong nhà, em biết anh bình yên em mừng lắm...
Cô khóc tiếp, nức nở nói.
- Lúc ấy em xa anh, vì em cảm giác không bình yên. Em sợ con người anh làm những việc người khác không làm. Anh yêu, thương em sao anh không nghe lời em. Em là con gái, anh phải hiểu em rất sợ những gì mà không bình yên như vậy. Anh nghĩ gì khi em tốt nghiệp trường Luật, sau này em làm luật sư.Mà chồng em toàn làm những việc chả ra gì.?
Tôi thấy đầu mình sắp vỡ tung vì câu nói của cô cũng y như vợ tôi bây giờ vẫn nói với tôi như vậy, tôi ngắt lời cô.
- Bởi thế anh đã để em đi, anh không hề trách cứ hay làm điều gì. Co lần anh gặp em đi học, anh chỉ hỏi em sống có tốt không. Em trả lời có, rồi chúng ta đi như người quen gặp nhau. Em nhớ ở chỗ viện 108 hôm đó không ? Anh nghĩ để em sống với một bác sĩ học ở Đức về tốt hơn với anh, dẫu gì anh vẫn là một thằng lưu manh mạt hạng trong xã hội này.
- Anh đừng nói kiểu trách em như thế ..- cô gào lên- anh biết được thế nào là tốt hơn thế nào à.?
Tôi im lặng, dường như chuyện cũ đổ về dồn dập quá khiến tôi mất kiềm chế. Tôi uống nước và cúi đầu. Cô đang nói như nói với chính cô.
- Anh biết không, những năm em ở nước ngoài. Em mới thấy em yêu anh. Em dành dụm tiền, lúc đi học em chỉ mơ sao em có nhiều tiền. Rồi em nghĩ em có tiền rồi, em sẽ về với anh. Anh sẽ không phải làm gì mờ ám nữa. Giờ em về..thế này đây.
Cô lại bật khóc to, tôi cúi đầu dấu mặt xuống bàn không muốn ai nhìn thấy nước mắt của mình. Lát sau tôi nghĩ ra một điều ,tôi hỏi cô.
- Anh tưởng em phải biết anh lấy vợ chứ, từng ấy năm rồi. Chuyện anh lấy vợ là chuyện tất nhiên. Sao em có thể bất ngờ được.?
- Em cũng nghĩ thế, nhưng em nghĩ anh đợi em.
Lạ lùng, đầu tôi thốt ra hai tiếng ấy. Làm sao khi chia tay cô đã yêu người khác tôi thấy tận mắt, rồi suốt gần 10 năm không gặp. Giờ cô tin rằng tôi đợi cô. Sao có niềm tin thiếu cơ sở như vậy. Tôi hoài nghi chả biết cô ấy thế nào nữa. Thái độ ban đầu lúc gặp tôi nghĩ cô ấy biết chuyện rồi, có thể càng lúc nhắc lại chuyện xưa cô ấy cảm động thôi. Cũng như tôi vậy.
Tôi ngó đồng hồ, cô hỏi.
- Anh phải về à
Tôi gật.
Cô hỏi.
- Vợ anh có tốt với anh không ?
Tôi nghĩ một lát rồi gật đầu, nói thêm.
- Con anh nó rất bám anh. Hôm nào anh đưa cháu gặp em.
Chúng tôi ra cửa lấy xe, lúc dắt xe cho cô xuống đường. Cô bám tay tôi nói như cầu khẩn.
- Anh.. ơi ! Lúc nào em có chuyện gì muốn nói với anh. Anh sẽ nói chuyện với em nhé. Đừng như ngày xưa, mỗi lần có gì anh chẳng nói. Giờ chúng ta trưởng thành hết rồi. Không nên duyên thì coi như bạn. Em còn mỗi anh là bạn em tin nhất thôi.
Tôi gật đầu cho cô an tâm lúc chia tay. Vừa nổ máy cô lại gọi, đến gần cô nói.
- À em có tiền, anh làm ăn gì cứ bảo em đưa. Em để không cũng thế. Lần sau gặp em đưa quà cho anh. Em biết anh thích uống trà. Lúc qua Đài Loan em mua trà Ô Long cho anh đấy.
Tôi về nhà tìm bản nhạc Thà Như Giọt Mưa của Phạm Duy nghe. Xong một ấm trà, cảm thấy không có gì gợn trong lòng nữa.
-Người từ trăm năm về khơi tình động
người từ trăm năm về khơi tình động
ta chạy vòng vòng ta chạy mòn hơi
nào có hay đời cạn nào có hay cạn đời
Người từ trăm năm về phai tóc nhuộm
người từ trăm năm về phai tóc nhuộm
ta chạy mù đời ta chạy tàn hơi
quỵ té trên đường rồi
sợi tóc vương chân người
Người từ trăm năm về qua trường Luật
người từ trăm năm về qua trường Luật
ta hỏng Tú Tài ta hụt tình yêu
thi hỏng mất rồi ta đợi ngày đi
...............
Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2009
Cá sụn sống ở đâu?
Cá xương sụn sống không sống ở vùng nước nào ?
A-Nước ngọt
B- Nước lợ
C- Nước mặn
Người chơi trả lời
- Tôi chọn B
Dẫn trò chơi.
- Sai đáp án của chúng tôi là nước ngọt.
Không biết đây là câu hỏi thứ mấy của người chơi trong trò đấu trường 100 của đài truyền hình. Một nhà khoa học già tình cờ xem đến đoạn đó.
Thế rồi ông đi ngay lên Tuyên Quang, nơi mà ông đang có một cơ sở nuôi cá tầm. Một loại cá xương sụn. Rất kỳ công, ông quay một clip từ môi trường sống, cách nuôi và cả một cuộc phẫu thuật cá tầm để chứng mình là cá sụn sống ở nước ngọt.
Với lương tâm và trách nhiệm của một nhà khoa học bị ám ảnh về đáp án của đài truyền hình. Ông mang máy tính , đĩa ghi hình đến đài truyền hình 43 Nguyễn Chí Thanh- Hà Nội. Tưởng sẽ được người ta đón tiếp nghiêm túc. Nào ngờ mới gặp cô tiếp tân trẻ tuổi nghe bác trình bày, mặt cô lạnh như tiền nói.
- Bác ghi rõ giờ nào, ngày nào và bác yêu cầu cái gì. Ghi hết vào một tờ đơn, cả họ tên nghề nghiệp và nguyện vọng.
Nhà khoa học già đang từ tốn giải thích, thì cô tiếp tân quay sang làm việc với một người khách mới vào. Khiến nhà khoa học nhắc.
- Chị có nghe tôi nói không đấy ạ
Cô tiếp tân vẫn hỏi người kia cái gì, cô ngoảnh lại nói rồi lại quay đi
- Bác nói đi cháu vẫn nghe.
Nhà khoa học chắc dành nhiều thời gian cho công việc nghiên cứu, hay quá trình những năm làm việc ở nước ngoài lâu quá. Khiến ông ngỡ ngàng trước thái độ của cô tiếp tân. Ông lặng lẽ rời khỏi phòng lễ tân với tâm trạng ngao ngán. Thấy tôi đứng chứng kiến từ nãy đến giờ, ông rủ tôi vào quán cà fe. Trong quán ông mở cho tôi xem và say sưa nói về cách nuôi cá tầm ở hồ nước ngọt trên Tuyên Quang. Loại cá này có giá trị rất lớn, trứng cá tầm là trứng cá đen dùng xuất khẩu. Nhà khoa học nói đầy tâm huyết, dường như tất cả tâm trí của ông đều trút cả vào giống cá quý này. Ông cay đắng nói nếu như truyền hình đưa tin sai như thế, sẽ hạn chế người muốn hay đang tìm hiểu để nuối giống cá này. Trong khi đất nước đang rất cần phát triển những nghề thế này để thu về ngoại tệ trong lúc khó khăn. Hay là người ta tưởng tôi đến để xin xỏ gì anh nhỉ?
Tôi cũng không biết trả lời ra sao.
Nhà khoa học gấp máy tính, ông mời tôi về nhà để vợ ông làm món cá tầm cho tôi ăn thử. Ông bảo cá này ở hàng đặc sản giá 1 triệu đồng 1 klg. Tôi chẳng bụng dạ nào mà nhận lời. Giá như tôi trả lời cho những băn khoăn của ông có lẽ tôi cũng nhận lời ăn thử món cá đắt tiền ấy xem sao.
Tôi không đưa ra lời bình về việc của ông. Để cho người xem entry này tự bình luận thì khách quan hơn. Nếu bình luận theo ý tôi sợ rằng sẽ mang theo cảm giác chán chường về cách làm việc hành chính của đất nước này.
Tôi có ghi âm và ghi hình. Nhưng chưa biết cách nào tải lên blog. Mời các bạn theo dõi một đoạn nói chuyện mà tôi chép y nguyên từ đoạn ghi âm.
– Không không, cái đấy sai, có sai, thì không...
– Không không, cho tôi nói, bây giờ tôi mới nói với chị như thế này...
– Bây giờ cháu xin lỗi bác, cháu hỏi bác thế này...
– Vâng, chị hỏi đi ạ!
– Bác có thể viết cho cháu vài dòng được không ạ?
– Nói chuyện với chị, chị nói với... Đây tôi có băng hình của tôi. Để hôm nay làm việc cho chị, tôi đã cất công, tôi phải đi làm lại một cuốn băng để có chứng có lý đưa ra. Chúng tôi là người làm khoa học, thì tôi cho rằng đấy không có chuyện gì xấu cả. Các bạn đã có một cái trò chơi mà tất cả mọi người người ta rất là hồ hởi tham gia. Và các bạn tập hợp các nhà khoa học để đưa lên những câu hỏi, và các bạn lấy những câu trả lời sai, có những người người ta không hiểu hết, thì các bạn sửa sai là bình thường.
– Không. Cháu xin lỗi bác. Như thế này...
– Chứ còn tôi là người Việt Nam, tôi thấy chúng ta không thể mắc một sai lầm ngớ ngẩn như chuyện tôi đến tôi giúp các bạn (mà các bạn lại gây khó dễ)... Các bạn càng thành khẩn bao nhiêu thì các bạn càng thu hút được khách bấy nhiêu! Và cái đấy là thành công của các bạn và đấy là thành công của người dân Việt Nam. Tôi người Việt thì tôi chỉ muốn các bạn như thế thôi!
– Bây giờ cháu xin lỗi bác là thế này này. Bác nói với cháu í, thì thực sự cháu không là người tham gia làm chương trình. Thế cho nên cháu muốn hỏi bác là bác càng viết chi tiết về chương trình bao nhiêu thì cháu sẽ mời cái ban biên tập mà trực tiếp biên tập cái chương trình đấy...
Thứ Tư, 31 tháng 12, 2008
Mua vải bán áo.
Mình mua vải, may áo cho cho thuê lấy ít tiền nuôi con. Áo vừa may xong giờ họ bắt mình bán thanh lý. Liệu bán được bao nhiêu ?
Họ chẳng nghĩ mình bị động vì vừa chuyển nhà, vừa tìm việc. Không, họ chẳng cần biết điều ấy. Họ cũng chẳng cần biết các bạn mình đã rất thương mình,đã hết sức giúp đỡ để mình có cuộc sống yên ổn. Đầu tiên họ bảo mình dọn thật nhanh đi chỗ khác ở. Mình tưởng thế là xong, nào ngờ nay họ lại bảo phần hùn vốn của mình giờ thanh lý nốt đi.
Tất nhiên rồi mọi cái sẽ qua đi, mình sẽ kiếm được việc làm ra tiền để nuôi Tí Hớn.
Nhưng vẫn đau trong tâm quá.
Mình đã đi qua rất nhiều lúc gian nan. Lần này cũng chỉ là một trong những lần đã qua thôi.
Mấy hôm nay, thằng con thỉnh thoảng cứ chạy lại ôm chầm lấy bố thơm má bố rồi nói.
- Bố ơi ! Con yêu bố lắm.