Thứ Tư, 29 tháng 4, 2009

I LOVE CHINA và SỨC NẶNG CỦA MỘT DÂN TỘC -blog Mai Ky

I LOVE CHINA 5 by you.

..............................

Ngày xưa - cặp xách của những đứa trẻ đến trường thật đợn giản. Học trò chỉ có những cái cặp da trâu của Hồng Hà sản xuất , hôi mù, dùng từ cấp 1 đến cấp 3 vẫn chẳng hỏng. Sau này thì có cặp giả da của sài gòn, dùng kg bền, nhưng mẫu mã thì đẹp hơn. Rồi cặp của Liên Xô, Đức, Tiệp khắc.. do những người đi lao động bên đó mang về làm quà…

Có một chiếc cặp, là niềm mơ ước của bất cứ đứa trẻ nào thời đó. Từ sách vở, bút mực đến củ khoai, củ sắn, hòn bi, con quay… đến cả những ước mơ và hoài bão đẹp ..tất cả đều chứa đựng trong chiếc cặp nhỏ bé. Nó thật hữu ích, và là hành trang không thể thiếu của lứa tuổi học trò.

Ngày nay - cặp có đủ kích cỡ, kiểu dáng, đủ hãng, đủ màu, đủ quốc tịch.. tây, tầu, đủ cả. tha hồ mà lựa chọn. Cặp không còn là nhỏ bé và giản dị như vốn có, Cặp phải gánh trên vai những tập sách vở nặng hàng chục cân, Cặp đã mang theo những mong muốn đầy sức nặng của bố mẹ, ông bà. Để rồi, những câu dân ca, câu hát, Cọ xòe ô che nắng.. dâm mát đường em đi.. giờ trở thành dĩ vãng.

Cặp đã trở thành quá tải!

I Love China 2 by you.

………………

Nhưng, chiếc cặp ở câu chuyện này, không chỉ đơn giản là đựng sách vở, hay chứa đựng niềm hy vọng của một gia đinh, mà là chứa đựng sự “xót xa của cả một dân tộc”.

Chiếc cặp, vốn dĩ nó chẳng có tội gì. Nhà sản xuất hay nhà phân phối cũng vậy, có lợi nhuận là họ làm, họ bán, có cầu ắt có cung. “Trung quốc vĩ đại” cũng chẳng có tội tình gì. Nhiều người biết và yêu đất nước họ, thì họ càng hãnh diện và tự hào. Nhiều người ở trên thế giới này, dùng hàng TQ, thì đất nước họ càng giầu mạnh, phát triển. Quán triệt sâu sắc từ lãnh đạo đến người dân như thế.

Họ quan niệm, người TQ đi đến đâu, hàng hóa của họ phải xuất hiện tại đó – người TQ đi đến đâu, nơi đó, người bản xứ phải kiêng dè kính nể – người TQ đi đến đâu, tiếng Hoa phải là “cái chợ ngôn ngữ” chính thức… mọi chuyện cứ thế mà làm, khỏi bàn cãi.

Tính tự tôn và tinh thần dân tộc của họ đã “xuyên thủng” cả thế giới, Việt nam với những lũy tre làng bao bọc, giờ đây cũng không phải là ngoại lệ.

“Họ”, đã có mặt ở mọi ngóc ngách trên đất nước này và len lỏi vào từng cá thể, từng gia đình.. “Họ”, xuất hiện mọi nơi, mợi chỗ. Từ đồ gia dụng, quần áo, hoa quả, thực phẩm. đến sắt thép, khai khoáng, xây dựng… Từ phim ảnh, ca múa, nhạc kịch, đến những đồng hóa về tư tưởng sống mang đầy “mầu sắc TQ”.

Dân Việt, đã thuộc sử Tầu hơn sử Việt, đã dùng hàng tàu nhiều hơn hơn hàng việt, đã coi đi ăn món tầu sành điệu hơn đi ăn món ăn việt.. đã coi lao động tàu, tốt hơn lao động việt. Rồi một ngày, người việt sẽ, nỉ hảo.. nỉ hảo - mình thích học tiếng Trung lắm, mình muốn làm wen với tât cả các ban có cùng sở thích, ai biết nhiều thi dạy người biết ít, ai biết ít thì học người biết nhiều, chúng mình cùng học nhé. ok hông vậy các bạn?

4000 năm bất khuất, tinh thần tự tôn dân tộc của chúng ta nằm ở đâu nhỉ. Chẳng biết nữa..

I Love China 3 by you.

………………

Chẳng biết - những bức thư kiến nghị của những người việt yêu nước.. về vấn đề biển đảo, cũng như khai thác quặng bauxite, có được các các cấp lãnh đạo lắng nghe và thấu hiểu?

Chẳng biết - thời gian tới, dự án khai thác quảng bauxite ở Tây Nguyên sẽ tiếp tục hay dừng lại?

Chẳng biết - câu nói “để đời” của ông Chủ tịch huyện đảo Hoàng Sa là sẽ tiếp tục đấu tranh để bảo vệ toàn vẹn chủ quyền lãnh thổ biển đảo. Hoàng Sa là của Việt Nam", thực hiện đến đâu và thực hiện thế nào?

Chẳng biết - Bộ giáo dục sẽ đưa những chương trình giáo dục về lịch sử, địa lý, văn hoá của Hoàng Sa - Trường Sa vào chương trình học chính quy tại trường của học sinh khối THCS, được học sinh đón nhận ra sao?

Chẳng biết - Việc bổ nhiệm Chủ tịch UBND huyện đảo Hoàng Sa được thực hiện theo đúng quy định của pháp luật Việt Nam và là việc làm bình thường, được tiến hành từ nhiều năm qua" được người phát ngôn BNG Lê Dũng nói, có “quá nhời” và đến được nơi cần đến không?

Chẳng biết - những lời kêu gọi tẩy chay hàng TQ – người Việt Nam dùng hàng Việt Nam, đầy thống thiết của những con dân nước việt sẽ nhận được sự đồng thuận?

............................

Chẳng biết - khi nhìn thấy những chiến sỹ Hải quân Việt Nam tại Trường Sa, phải biến mình thành bia đỡ đạn cách đây 21 năm. Có bao nhiêu người dân việt, đau đến quặn lòng?

Chẳng biết… Chẳng biết nữa!

I Love China 1 by you.

................

Không ai có thể tước đoạt được sự ngây thơ, hồn nhiên của các em. Các em cũng như cái cặp nhỏ bé, chẳng có lỗi. Cái cặp nặng sách vở, lỗi thuộc về các bậc phụ huỵnh. Vậy, cái cặp đem theo cả sự đau xót, thì thuộc về ai?

Chiếc cặp nhỏ bé, một lần nữa, lại chứa đựng trong mình một sức nặng.

Tâm sự trên rừng.




Trời vẫn mưa, tấm hình này đứng trong nhà chụp ra ngoài. Mưa mù mịt , mưa thế đã hai ngày hai đêm.

Hôm qua mình nhìn thấy từ sáng đến tối có 7 người đi qua đây. Có 5 người trở về qua chỗ mình ở. Còn hai người chắc ở lại trong rừng bắt ốc núi, rùa núi, rắn...mấy loại động vật bò sát thấy mưa là bò ra.

Chả có việc gì làm khi trời mưa, vào mạng xem tin tức. Thấy các báo điện tử thi nhau đưa tin kỷ niệm trọng thể ngày chiến thắng 30-4, ngày lễ lớn của dân tộc Việt Nam. Đọc xong thấy băn khoăn như có gì chưa yên trong lòng. Bèn lấy dao chẻ nốt cái thành ghế làm củi đun nươc mưa pha trà.

Cái bếp của mình là hai hòn đá, còn xoong đun không phải bằng nhôm hay i nox đâu. Vì nếu có xoong nồi thì ắt có bếp rồi. Nước để trong cái chai lavie bằng nhựa để trên hai hòn gạch, nhồi củi ở dưới mà đun. Đừng lo cái chai nó chảy vì lửa, nó chỉ dúm dó biến dạng đến lúc nước sôi. Quan trọng là chỉnh cái phần đựng nước trong chai đúng ngọn lửa.

Chén trà nóng rẫy, thuốc lá đậm đà. Hít hà nào xem mình lăn tăn cái gì.


Ngày đất nước thống nhất tất nhiên là mừng rồi, nhớ hồi năm 1976 hàng đoàn xe quân sự, xe tăng chạy qua cửa nhà mình, đi lên phía cầu Long Biên. Đoàn xe chạy ban tối, mình đứng xem còn nhặt sỏi ném vào bánh xích xem nó nghiền thế nào. Người lớn nói đoàn xe này chạy lên đường Thanh Niên tập kết, để ngay mai diễu hành qua Lăng Bác báo công giải phóng miền Nam.

Ba năm sau, cũng vào một tối. Ngày ấy thì đường xá vắng lắm. 8 giờ tối đã vắng tanh, một đoàn xe quân sự lại chạy qua, những chiếc xe chở những người lính, chở những thứ quây bạt kín mít đi qua nhà mình lên phía cầu Long Biên. Lần này họ không phải diễu hành qua Lăng mà đi hẳn qua cầu Long Biên lên biên giới phía Bắc. Đoàn xe hôm ấy đi lên mặt trận chống bọn Trung Quốc xâm lược biên giới nước ta.

À đến đây mình biết lăn tăn gì rồi. Mình băn khoăn nghĩ những người lính đã chiến đấu cho tổ quốc ấy, có người được tôn vinh, có người bị lãng quên. Và mình giật mình khi nhận ra những người chiến đấu chống quân xâm lược TQ tàn ác thì không được nhắc tới. Còn những người đánh giết quân Miền nam Việt Nam ( còn gọi là bọn Nguỵ) mới là những chiến công chói lọi phải náo nức ca ngợi, phải tổ chức trọng thể.

Giết bọn xâm lược khác máu tanh lòng khác với giết bọn con Hồng, cháu Lạc nhưng đi ngược đường lối của mình. Đâu cũng là chiến công, nhưng ăn mừng chiến công nào là quyền của người quyết định.

Trịnh Công Sơn có nhiều bài tâm trạng, loại mình cũng nhiều tâm trạng, nhưng mình lại không ưa nhạc của ông ta lắm. Duy có bài mình thích nghe đó là bài Gia Tài Của Mẹ mà ông sáng tác.

Một nghìn năm đô hộ giặc Tàu
Một trăm năm đô hộ giặc Tây
Hai mươi năm nội chiến từng ngày
Gia tài của mẹ một rừng xương khô.
Gia tài của mẹ một núi đầy mồ.

...

Gia tài của mẹ một nước Việt buồn.


Buồn như hôm nay mình ở trên rừng xanh, núi cao. Mưa giăng kín khung trời, tủi vì miếng cơm manh áo tha hương nơi heo hút, nhớ con thơ khi ngủ trằn trọc hỏi mẹ sao chưa thấy bố về.

Buồn cho nước Việt trong ngày lễ trọng đại tràn ngập cờ hoa, nhưng thấp thoáng đâu đó sự ngậm ngùi của những đứa con Việt Nam ngã xuống vì đạn Tàu bị lãng quên, buồn cho cả những người Việt đã ngã xuống vì đạn của nhau do không cùng chí hướng nữa.

Thứ Hai, 27 tháng 4, 2009

Mưa




mưa suốt đêm qua đến giờ. Cám ơn thằng nào nghĩ ra mỳ tôm để mình không bị chết đói. Mình hứng nước mưa, lấy dao phang cái cán cuốc ra làm củi. Đun nước nấu mỳ, pha trà. Nước mưa hứng ở mái nhà pha trà ngon hẳn lên.

Hình như mưa có vẻ chưa muốn tạnh, nó cứ đều đều liên tục gần 20 tiếng đồng hồ.

Nếu còn mưa thì mình sẽ phá bớt một cái tay ghế để lấy củi đun, thùng mỳ tôm còn đầy ắp chả lo chết đói. Vặt ngoài hiên cũng được mấy loại rau tạp nham nấu cùng ăn khỏi xót ruột.

Tuần nay không cạo râu, thử để xem râu dài tới đâu.

Thằng Tí Hớn hình như quên bố nó rồi, không thấy bảo mẹ gọi điện hỏi bố.

Hình như Hà Nội sắp loạn đến nơi rồi, cứ ở đây cho an thân. Hết Bô Xít đến Thái Hà, nghe đâu lại còn triệu tập người này, người nọ. Tính mình hay tò mò, về nhà lại láng cháng ra ngó nghiêng khéo lằng nhằng.

Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2009

Sách dạy công an đánh người TQ

CẨM NANG CHỈ DẪN ĐÁNH NGƯỜI CỦA CÔNG AN TRUNG QUỐC
[25.04.2009 20:19 - Nhịp Cầu Thế Giới Online]

(NCTG) Một cuốn sách dùng trong nội bộ ngành công an Trung Quốc đã bị rò rỉ ra ngoài: sách hướng dẫn các “chiến sĩ công an” làm sao có thể xử lý các phần tử gây rối một cách hiệu quả nhất.

Mang tựa đề “Thực hành Quản lý Trị an Đô thị”, sách dạy: “Phải để ý, chớ để lại vết máu trên mặt, chớ gây vết thương trên cơ thể đương sự và tại địa điểm hành động, đừng để ai nhìn thấy”. Được ấn hành cho lực lượng bảo vệ trị an với tính chất “Mật – Không phổ biến”, không rõ tại sao một số phần của sách bị phát tán trên mạng Internet, khiến chính quyền Trung Quốc đang phải mở cuộc điều tra, theo tờ “Telegraph”.

Khi hỏi cung những kẻ khả nghi, phải làm sao để chúng không có một giây ngừng nghỉ”, sách hướng dẫn. Cuốn cẩm nang này cũng khích lệ công an Trung Quốc, khi hành động, đừng bao giờ phải nghĩ đến chuyện những vết thương hoặc hậu quả gây ra có thể lớn thế nào, điều căn bản là phải “biểu thị sự cứng rắn của Nhà nước”.

Theo một người “trong cuộc”, trước nay, những “hướng dẫn thực hành” (ví dụ, đánh người làm sao cho… hợp lý) vẫn được truyền khẩu trong giới công an, nhưng nay thì gần như ai cũng có thể đọc được trong sách.

Sách được xuất bản làm tài liệu tham khảo cho chương trình huấn luyện của các thành viên Phòng Bảo vệ trị an (Zhenkuan, được mở tại các thành phố ở Trung Quốc). Công an các Zhenkuan có nhiệm vụ “thanh toán” tất cả những ai bị giả thiết là gây ảnh hưởng đến trật tự công cộng, hoặc có hành vi bất hợp pháp.

Áp dụng những phương pháp dã man, nhiều khi gây tử vong, những công an Zhenkuan được coi là những kẻ khát máu. Cuối tháng 3-2009, một cuộc biểu tình đã diễn ra khi một học sinh bị thương nặng do công an hành hung. Ba năm trước, một người đàn ông 39 tuổi bị đánh trọng thương, rồi thiệt mạng, tại Thượng Hải. Theo Hãng Thông tấn Tân Hoa Xã, công an Trung Quốc không mấy khi bị truy cứu trách nhiệm vì những hành vi bạo lực “quá lố” của họ.

Dân bán hàng rong trên đường phố Thượng Hải cho biết, họ được nghe nhiều vụ, khi công an Zhenkuan đánh đập dã man những người vô tội. Theo khẳng định của những người kể, giới công an Zhenkuan có về bề ngoài dữ dằn không khác gì bọn lưu manh và trong nội thành, thông thường họ tàn ác hơn nhiều so với khi “thực thi công vụ” ở vùng ngoại ô.

Không phải lúc nào công an cũng đánh đập dân bán hàng, nhưng họ luôn dọa dẫm và thường hay đạp, phá hàng hóa của người bán rong. Một người bán hàng cho biết, cũng không cần sợ giới công an này lắm, vì thực ra dễ dàng đút lót họ. Tuy nhiên, đa số giới bán hàng rong, không còn đường nào khác là phải mưu sinh trên hè phố, thường phẫn uất và có đụng độ lớn với công an mỗi khi hàng hóa của họ bị dẫm đạp…

Trần Lê, theo [index]

Lấy từ www.nhipcauthegioi.hu

Thứ Hai, 20 tháng 4, 2009

Đại Vệ chí dị

Nước Vệ trải qua nhiều năm khốn khó, đến năm ấy thì Mạnh Vương lên ngôi báu. Thiên hạ hí hửng mừng rỡ, ngoài đường, ngoài chợ xầm xì bán tán đầy vẻ phấn khởi. Nào là Mạnh vốn dòng của tiên đế, mặt mũi khôi ngô, sáng sủa, tính tình thuần hậu ưa sự thật. Thế này là dân Vệ hưng rồi, con cháu rồng đã trở lại nắm vương quyền. Bọn sâu mọt sẽ không còn đất sống...

Sau khi ngôi tể tướng vào tay Dũng, dân Vệ lại đồn, tể tướng là loại tài ba, học rộng, chí khí tiến thủ khác người, trình độ ưu việt. Ngài quản lý triều đình đâu sẽ ra đó, trọng dụng người hiền tài, xử trí anh minh lỗi lạc. Vận nước Vệ hưng thật rồi.

Ấy là đầu năm đại hội triều đình lần thứ XXX.

Dũng nắm ngôi tể tướng, có lần vi hành trong dân. Nghe thấy có kẻ mù lòa ở chợ nói rằng.

- Cái nước Vệ này càng ngày càng thiên về cường bạo ?

Người buôn bán đi qua, có đứa hiếu sự dừng lại hỏi nguyên do, kẻ mù nói.

- Vua thì Mạnh,quan thì Dũng thế có phải là toàn cường bạo đó sao ?

Dũng về triều tức tốc tìm kẻ có tên là Nhân để cho làm phó của mình. Hòng bịt miệng lời đồn đại về triều đình trong dân. Ba tháng sau Dũng vi hành ra chợ, lại nghe kẻ mù ấy nói.

- Phàm mọi mối quan hệ trong đời đều cần lấy chữ Tín. Làm quan càng cần phải giữ chữ Tín thì dân mới tin. Dân tin thì mọi việc mới suôn sẻ trôi chảy. Nước Vệ cường bạo có thừa, cái chữ Nhân kia cũng năm bày đường Nhân. Cái Nhân của kẻ đại trượng phu khác với cái Nhân của đám quần thoa. Nước Vệ mà không có chữ Tín thì khó mà thu phục được nhân tâm.

Dũng về bàn với Mạnh, xin tìm người Tín để làm quan đầu triều. Tìm mỏi mắt trong đám quan lại không có đứa nào đáng tên là Tín cả. Mấy năm sau chán nản thôi không tìm nữa.


Lại nói về dân Vệ, sau mấy năm sống dưới sự cai trị của vua quan mới. Con rồng chả thấy tinh tướng đâu, lòi đuôi ra giống tắc kè hoa. Càng trị vì lâu càng mưu mô xảo quyệt, biến hóa khôn lường. Sâu mọt được thể càng ngày càng sinh sôi, phát triển lúc nhúc. Tài ba học rộng cũng chả tăm hơi, lúc cần bán lúa thì cấm, lúc cần cấm thì lại cho bán, lạm phát leo thang, vật giá đắt đỏ, nạn thất nghiệp ngày càng gia tăng. Dân tình lừa lọc nhau kiếm nắm gạo cho qua bữa, quan lại thì gia sức vơ vét thuế má, tài nguyên. Xã hội đảo điên, đạo đức xuống cấp. Đứa nào ma lanh thì sống, thật thà thì khốn đốn cả lũ.

Tề Bá Vương ở phía Bắc thấy nội tình nước Vệ rối ren, mới sai sứ sang Vệ đưa thư nói với Mạnh vương rằng.

- Nước các ngươi vốn là chư hầu của ta từ lâu, cảm cái tình ấy mà ta nói cho Vệ ngươi rõ. Lòng người Vệ oán thán triều đình lên đến tận mây xanh, không khéo trừ bỏ mối nguy ấy thì có ngày vua quan các ngươi chả còn dinh cơ nguy nga, bạc vàng, châu báu mà hưởng nữa đâu. Cái họa diệt vong ngay trước mắt đó.

Mạnh Vương nhận thư lấy làm lo sợ lắm. Bèn thân chinh sang Tề cầu kiến sự giúp đỡ. Tề Bá Vương cùng Mạnh Vương cắt máu ăn thề. Ký kết hiệp ước liên minh can thiệp nội bộ lẫn nhau khi có biến. Đổi lại Tề Bá Vương nói ý mình.

- Nước Tề ta có con ngựa gỗ, muốn ăn cỏ cao nguyên nước Vệ, liệu nhà ngươi có giúp được chăng ?

Mạnh Vương vái lịa lịa ríu rít rằng.

- Đại Vương nói một con, chứ mười con tôi cũng xin hầu đại vương.

Hàng nghìn thanh niên nước Tề kéo ngựa gỗ sang cao nguyên nước Vệ . Lão đại thần nước vệ cùng các sĩ phu thấy nguy cơ tiềm ẩn bèn dâng biểu can ngăn. Mạnh vương và Dũng phán rằng.

- Có mấy ngàn dân phu và con ngựa gỗ, làm gì mà các ngươi phải lo cuống lên như vậy, các ngươi an phận mà sống, đây là chủ trương lớn của triều đình. Cỏ để không cũng vậy, cho ngựa gỗ nước Tề ăn. Họ giả tiền có thêm ngân sách cho cao nguyên , thế không tốt sao. Cấm bàn.


Kẻ mù ở chợ đi xin ăn, lải nhải rằng.

- Nước Tề đồng ruộng bát ngát phì nhiêu, thảo nguyên mênh mông. Thế mà nhọc công kéo ngựa sang tận cao nguyên nước Vệ ăn cỏ . Há chả phải chuyện bất thường sao ? Tỉ như trong bụng ngựa chứa đồ binh khí, nếu có biến thì không thể hình dung mà nói hết.


Lời ấy đến tai triều đình, lập tức Mạnh sai Dũng sang Tề triều kiến. Khi đi dặn dò.

- Chuyến này ngươi đi, cốt phải thật khéo để làm sao dân Vệ ta thấy rằng nước Tề đối đãi nước Vệ như anh em ruột một nhà. Cho dân Vệ khỏi dị nghị , dèm pha.

Dũng sang chầu được Tề Bá Vương cho quan lại địa phương đón tiếp long trọng lắm. Về đến Vệ huênh hoang nói rằng.

- Đấy các người đúng là bọn hủ nho, nước Tề đãi Vệ ta như anh đối với em. Làm sao mà có chuyện thế này, thế nọ được.

Dân Vệ biết rằng nước Tề là nước mà từ trước đến này, chuyện anh em giết nhau tranh giành ngội vị, quyền lợi là nhiều nhất thiên hạ. Nhưng chả sử gia nào dám nói sợ đi ngược chủ trương lớn của triều đình. Quanh quẩn lại bàn đến kỳ đại hội triều đình tới, sẽ có vị này thẳng thắn , cương nghị vì dân vì nước, tay kia kiến thức uyên thâm... lên nắm ngôi. Nước Vệ lại sắp hưng rồi.









Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2009

con có hay không cha về...




Tí Hớn tối nào cũng hỏi mẹ sao bố mãi vẫn chưa về. Nhớ con quá, bố không dám gọi điện về. Vì gọi về nghe tiếng con bố lại nhớ con và con cũng lại nhớ bố

Bố nhớ con quá, con trai ạ. Chắc là tối mai bố về, rồi sáng ngày kia bố lại đi thôi. Giá gì bố mang con theo được nhỉ, hai bố con mình hàng ngày vào rừng núi, hang động chơi.Hôm nay bố xoay sở dùng được net cắm qua điện thoại rồi, dòng được điện ở nhà dân trong xóm ra. Gọi là xóm nhưng chỉ có 4 nhà. Họ sống bằng nghề nuôi bò, trông ngô và lấy các thứ trong rừng.

Đêm nay nghe bài Ngày Về của Phạm Duy, chả lẽ bố dắt xe nổ máy đi về với con. Nhưng bố về thì cũng gần sáng mất.Thôi con cố đợi bố vài hôm nữa nhé.

Thứ Năm, 16 tháng 4, 2009

Lên Đường.

Lâu lắm rồi mới chuẩn bị chuyến đi mà mang cả quần áo, chăn màn, bát đũa, ấm chén, sách vở....

Chỗ đấy không có bình nước nóng,, máy giặt.... vì đến nước giếng khoan còn chả có. Mai mình đến, việc đầu tiên là đào giếng và kéo điện về ,xây cái nhà cấp 4 trú thân. Trước mắt thì dặt dẹo xem cái nông trường trồng rừng cách đó mấy cây, còn chị em nào nhà rộng đến tá túc vài bữa.

Tất nhiên sẽ không có Nét, nếu chịu khó đi 16klm xuống huyện thì có Nét của VNPT chậm như một con rùa đá. Hình như còn có chỗ không có sóng điện thoại nữa.

Đằng nào thì blog yahoo cũng sắp teo, mà bên Muty ông nào đăng ký mất cha cái tên Nguoibuongio rồi. Thôi thì nhường ông cả nhé.

Có thằng con nhỏ, đi hơi áy náy. Nhưng giờ miếng cơm, mánh áo cũng là lo cho nó sau này mà khăn gói ra đi. Ngày mình bằng nó, ông già còn đi mấy năm cơ. Cho nó '' cai bố'' đi là vừa, bám bố như đỉa ấy thì bố làm ăn được gì. Rèn luyện ý chí cho mày từ nhỏ luôn con ạ, con trai không được ủy mị.

Ở sát chỗ mình ở có khu rừng còn hoang sơ, chung quanh là núi cao dựng đứng. Độc lối khả dĩ đi vào, nhưng bị chặn bởi một nhà dân. Nguyên nhân là khu rừng ấy thuộc ông cán bộ cỡ tỉnh sở hữu 30 năm nay. Ông cho nhà dân kia canh tác khu đất bên ngoài và trông luôn không cho ai vào rừng của ông. Nghe đâu vẫn còn gà rừng, chồn, trăn...linh tinh gì đó. Còn cây cổ thụ thì mình trèo thử nhìn tận mắt thấy rậm rạp , chim chóc bạt ngàn. Mình vào kiếm chác gì thì khó, chứ vào chơi tham quan chắc lâu ngày cũng thỏa thuận được .

À mình phải nấu cơm lấy, đi chợ 6 cây số mà nó họp tí buổi sáng. Chắc phải dự trữ thịt hộp, mỳ tôm. Khoản pha chè thì đơn giản. Nói chung mình có nhiều năm sống ở nơi thiếu thốn, học được nhiều cách để xoay sở nên chả lo chuyện sinh hoạt.

Mai này về có khối chuyện núi rừng kể cho các bạn, giờ ngủ mai đi sớm.